Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không!” Huyết Vũ lạnh lùng buông một từ, dập tắt hy vọng của Blacky.
“Tại sao?” Ả ta cả kinh thốt lên, không tin vào tai mình.
Đó giờ lão đại nổi tiếng là tàn độc, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Chỉ cần có một tia nghi ngờ phản bội, hắn cũng thẳng tay trừ khử. Huống hồ đây là kẻ đã công khai bỏ tiền thuê sát thủ lấy mạng hắn!
“Bởi vì…” Huyết Vũ vẫn không rời mắt khỏi tấm hình, ngón tay miết nhẹ lên đôi môi người trong ảnh. “Cô ấy sẽ là nữ chủ nhân của các người! Ta muốn cô ấy!”
Blacky chết trân tại chỗ. Nữ chủ nhân? Hắn điên rồi sao?
“Lão đại… ngài… ngài nói đùa sao?”
“Ta không bao giờ đùa!” Huyết Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn Blacky khiến ả rùng mình.
“Nhưng… theo tài liệu trinh sát báo về, cô ta đã bị Tần Khiêm đưa đi rồi! Hiện đang ở trong tay Xích Thần!” Blacky vội vàng tung ra lá bài cuối cùng, hy vọng hắn sẽ từ bỏ.
“XOẢNG!!!”
Tiếng thủy tinh vỡ vụn chói tai vang lên. Huyết Vũ ném mạnh ly rượu vang đang cầm trên tay vào tường. Rượu đỏ bắn tung tóe như máu tươi, mảnh thủy tinh văng khắp nơi. Blacky sợ hãi lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.
“Cô phiền thật đấy Blacky!” Huyết Vũ gằn giọng, sát khí bùng nổ. “Từ khi nào tôi cho phép một con chó cái như cô xen vào quyết định của tôi?”
“Thuộc… thuộc hạ biết tội! Xin lão đại tha mạng!” Blacky quỳ sụp xuống, run rẩy dập đầu.
“Cút ra ngoài ngay cho khuất mắt tao!”
Blacky vội vàng bò dậy, chạy ra khỏi phòng như chạy trốn tử thần. Nhưng trong lòng ả, ngọn lửa hận thù với người phụ nữ tên Vân Khê kia càng bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Huyết Vũ hít sâu, cố trấn tĩnh lại cơn giận. Tần Khiêm? Lại là hắn! Hắn dám cướp con mồi của Huyết Vũ này sao?
“Aiden!”
“Có thuộc hạ!” Một người đàn ông cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng như sát thủ bóng đêm bước ra từ góc phòng.
“Điều tra toàn bộ quá khứ của cô ấy cho tôi! Từ chuyện nhỏ nhất! Ta muốn biết tại sao cô ta lại muốn giết ta!”
________________

Tại biệt thự của Tần Khiêm.
“Tần Khiêm đâu?”
Vân Khê đứng chặn trước mặt Long, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén như dao. Đã hai ngày nay cô bị nhốt trong cái lồng vàng son này. Ăn ngon, mặc đẹp, nhưng không được bước chân ra khỏi cổng nửa bước. Và tên khốn Tần Khiêm thì lặn mất tăm, không thấy mặt mũi đâu.
Long nhìn người phụ nữ trước mặt, có chút khó xử. Lão đại đã dặn phải tránh mặt cô ấy vài ngày để “thi gan”, xem ai xuống nước trước. Hắn chỉ đành cười trừ: “Lão đại… đang bận xử lý công việc bang hội ạ.”
“Bận? Bận trốn tôi thì có!” Vân Khê cười khẩy. “Hắn hèn nhát đến thế sao? Ra điều kiện xong rồi trốn chui trốn nhủi?”
Long toát mồ hôi hột. Cô gái này gan thật, dám mắng lão đại là hèn nhát ngay trong sào huyệt của Xích Thần. Bất giác, hắn cảm thấy cô ta đúng là thích hợp làm đại tẩu. Chỉ có người phụ nữ này mới đủ sức “trị” được lão đại.
“Cô Vân, cô cứ nghỉ ngơi đi ạ. Khi nào xong việc lão đại sẽ về.”
“Cậu cút đi chỗ khác đi! Nhìn mặt cậu tôi thấy phiền phức! Nếu tôi đánh cậu, chắc chắn cậu không dám đánh trả, cho nên biến đi trước khi tôi nổi nóng!”
Long nghe vậy thì như được ân xá, vội vàng cúi chào rồi “cút” lẹ. Ở gần bà cô này áp lực không kém gì ở gần lão đại.
Vân Khê đi lại trong phòng, lòng nóng như lửa đốt. Tần Khiêm đúng là tên vô sỉ! Hắn dùng chiến thuật “bỏ mặc” để ép cô đồng ý cái điều kiện bán thân kia sao? Mơ đi!
Nhưng điều cô lo lắng hơn cả là gia đình. Mấy hôm nay cô mất tích, không biết ba mẹ và Vân Nghê có lo lắng không? Điện thoại bị tịch thu, không liên lạc được với ai. Cô không tin tưởng sự bảo vệ của Tần Khiêm.
Cô phải trốn khỏi đây! Ngay bây giờ!
Lợi dụng lúc đám thuộc hạ lơ là vào giờ đổi ca, và bằng kỹ năng của mình, Vân Khê đã lén lút trèo tường thoát ra ngoài. Cô bắt một chiếc taxi, chạy thẳng về Vân Gia.
________________

“Vân Khê đâu???”
Tiếng gầm của Tần Khiêm vang vọng khắp biệt thự khiến đám người hầu và thuộc hạ run rẩy.
Hắn vừa giải quyết xong đống rắc rối ở biên giới, nhớ cô đến phát điên nên vội vàng chạy về. Hắn muốn nhìn thấy cô, muốn ôm cô vào lòng. Ai ngờ về đến phòng thì trống trơn!
“Lúc nãy… lúc nãy cô ấy vẫn ở trong phòng mà…” Long lắp bắp, mặt tái mét.
“Vậy cô ấy có cánh mà bay sao? Hay cậu mù rồi?” Tần Khiêm túm lấy cổ áo Long, nghiến răng ken két, đôi mắt hằn lên những tia máu đáng sợ. “Lập tức phái toàn bộ người đi tìm! Lật tung cái thành phố này lên cũng phải tìm ra cô ấy cho tôi! Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, các người chuẩn bị quan tài cho mình đi!”
________________

Vân Khê về đến cổng biệt thự Vân Gia, tim vẫn đập thình thịch. Cô sợ người của Huyết Vũ phục kích, lại sợ người của Tần Khiêm bắt lại.
“Ba! Mẹ!”
Cô lao vào nhà. Yên ắng lạ thường. Không có người hầu, không có tiếng nói cười. Nỗi sợ hãi dâng lên tận cổ họng. Chẳng lẽ… Tần Khiêm nói dối? Ba mẹ cô đã gặp chuyện?
“Ba! Mẹ ơi! Mọi người đâu rồi?” Cô hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
“Khê ca?”
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cầu thang. Mẹ Vân bước xuống, vẻ mặt ngạc nhiên.
“Mẹ!” Vân Khê lao đến, ôm chầm lấy mẹ, nước mắt trào ra vì nhẹ nhõm. “Mẹ không sao… tốt quá rồi… Con lo chết mất!”
“Con bé này, sao thế? Ba mẹ mới đi du lịch về sớm hơn dự định, người làm chưa đến kịp thôi.” Mẹ Vân vỗ về lưng con gái, cảm thấy lạ lẫm vì sự yếu đuối hiếm thấy này của cô.
Ba Vân cũng từ trên lầu đi xuống: “Khê ca! Con đi đâu mấy ngày nay vậy? Công ty loạn cả lên, điện thoại không gọi được!”
“Con xin lỗi… Con bận chút việc riêng…” Vân Khê cúi đầu. Tần Khiêm chết tiệt, hắn bảo đã sắp xếp ổn thỏa mà để ba mẹ cô lo lắng thế này sao?
“Ba mẹ, con có chuyện muốn nói… Con sẽ dọn ra ngoài ở riêng một thời gian!”
“Sao lại ra ngoài? Đang yên đang lành mà?” Mẹ Vân lo lắng.
“Con cần không gian riêng để giải quyết công việc… Ba mẹ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Cô không thể ở đây. Cô sợ Huyết Vũ sẽ tìm đến đây và làm hại họ. Cô phải đi.
Vừa bước ra khỏi cổng, một chiếc xe đen quen thuộc đã trờ tới, chặn ngay trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt lo lắng của Long:
“Cô Vân, mời lên xe. Lão đại đang đợi. Ngài ấy… rất tức giận!”
________________

Về lại biệt thự của Tần Khiêm.
Vân Khê bị Long dẫn thẳng lên phòng ngủ. Vừa bước vào, cô đã cảm nhận được luồng khí áp thấp đè nặng lên vai. Căn phòng tối om, rèm cửa kéo kín. Tần Khiêm ngồi trên chiếc ghế bành giữa phòng, tay cầm ly rượu, nhưng không uống. Đôi mắt hắn trong bóng tối sáng quắc như mắt thú săn mồi, nhìn chằm chằm vào cô.
“Muốn đến Vân Gia, em có thể nói với tôi! Tại sao phải trốn?” Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương vang lên.
“Anh có chịu để tôi nói sao? Mấy ngày nay anh trốn biệt tăm… Á… Anh làm cái gì vậy?”
Chưa nói hết câu, Tần Khiêm đã bật dậy như một con báo, lao đến nắm chặt lấy hai bả vai cô, đẩy cô ngã dúi dụi xuống chiếc giường lớn màu đen.
“Em vẫn không biết lỗi?” Hắn gầm lên, đè nghiến cô xuống nệm. “Tôi cứ nghĩ em bị người của Huyết Vũ bắt đi! Tôi đã lục tung cả cái thành phố này lên! Em có biết tôi đã lo lắng, sợ hãi đến thế nào không? Em thật không có tâm can sao?”
Vân Khê sững sờ nhìn vào mắt hắn. Trong đôi mắt đỏ ngầu đó, ngoài cơn thịnh nộ, cô còn thấy rõ sự hoảng loạn và sợ hãi chưa tan biến. Hắn… thực sự sợ mất cô?
“Tôi…” Cô mấp máy môi, định nói lời xin lỗi.
Nhưng Tần Khiêm không muốn nghe. Hắn cúi xuống, thô bạo xé toạc hàng cúc áo sơ mi của mình, để lộ lồng ngực vạm vỡ đang phập phồng kịch liệt.
“Muốn ôn nhu với em cũng không được nữa rồi! Em thích chọc điên tôi? Được! Hôm nay tôi sẽ cho em biết thế nào là điên cuồng! Tôi sẽ phạt em đến mức em không còn sức để trốn chạy nữa!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận