Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Của Con Rối
Ngay khi cánh cửa căn phòng quen thuộc đóng sập lại.
Chát! Chát! Chát!
Những âm thanh đau rát đó lại vang lên. Hình phạt cho sự không ngoan ngoãn.
Tấm lưng cô lại hằn thêm những vết roi mới, máu rỉ ra.
Nhưng địa ngục không dừng ở đó.
Khi hắn đã đánh mệt, hắn quăng cây roi đi. Hắn lôi cô lên giường, xé nát bộ váy dạ hội đắt tiền .
“A!”
Vết thương trên lưng cô còn chưa khô máu, bị hắn đè mạnh xuống ga giường. Máu lại túa ra . Hắn không quan tâm. Hắn đè cô ra, thúc mạnh vào.
Cơn đau từ hai nơi cùng lúc ập đến. Vết thương hở bị chà xát, cộng thêm sự xâm nhập thô bạo.
Đau. Đau đến tê tâm liệt phế.
Thiên Tuyết đong đưa trên thân thể hắn, theo từng nhịp dập mạnh bạo. Mặt mày cô xanh mét. Đồng tử co giãn bất thường. Cô không thể chịu nổi nữa .
Thân thể cô nặng trĩu, đổ gục xuống người Hạ Vũ. Cô ngất đi .
Nhưng ngay trước khi ý thức hoàn toàn mất đi, cô bàng hoàng nhìn thấy…
Hắn đưa bàn tay dính đầy máu tươi trên lưng cô lên miệng. Hắn lè lưỡi, liếm láp một cách ngon lành [262, 263].
Một nụ cười quái ác nở trên môi hắn .
Ác ma.
________________

Dương Hạ Vũ nhìn vật cưng đã ngất lịm trên người mình, hắn cười thích thú . Cơn giận trong lòng đã được thỏa mãn.
“Đúng là một con mèo ngốc.”
Cô ta nghĩ mọi thứ còn như hai năm trước sao? Cô ta nghĩ thằng ranh con đó, dù là Phan Tuấn Kiệt hay Lý Mẫn Hạo, có thể cướp cô khỏi tay hắn sao?
Ngu ngốc.
Những thứ đã thuộc về Dương Hạ Vũ, vĩnh viễn chỉ thuộc về hắn . Kẻ khác muốn chiếm ư?
Kiếp sau đi . À không, dù có thêm ngàn kiếp nữa, dù cô có đầu thai thành ai, hắn cũng sẽ tìm cho ra cô, chiếm hữu cô [267, 268].
Hắn ôm lấy thân thể mềm nhũn, suy nhược của cô. Lòng hắn nổi lên một cảm xúc kỳ lạ.
Hắn yêu cô? Hay chỉ là sự sở hữu?
Nếu là yêu, tại sao hắn lại nhẫn tâm chia sẻ cô cho bạn bè?
Nếu chỉ là sủng vật, tại sao khi cô đặt trái tim vào một nơi khác, hắn lại tức giận đến điên cuồng?
Hắn gọi bác sĩ riêng đến truyền máu cho Thiên Tuyết. Còn hắn, hắn đứng dậy, mặc lại quần áo, rồi rời đi .
________________

Hắn đến căn phòng tra tấn quen thuộc.
Chàng trai bị đánh hôm trước, người giống Tuấn Kiệt, đang ngồi đó, thân thể bầm dập nhưng ánh mắt đã không còn sợ hãi .
Hạ Vũ ngồi xuống đối diện, rót một ly Isabella’s Islay thượng hạng.
“Hân hạnh được gặp lại,” giọng hắn lạnh như băng, “Lý Mẫn Hào.”
Chàng trai kia, Lý Mẫn Hào, nhếch mép cười, dù vết thương trên môi khiến nụ cười đó méo xệch: “Hahaha… Rất hân hạnh.”
Hạ Vũ trào phúng, đẩy ly rượu về phía cậu ta .
“Một năm trước không chết, bây giờ lại xuất hiện.” Hắn nói, giọng khinh khỉnh. “Hai anh em chúng mày, định diễn tuồng để tiếp cận con mèo ngốc của tao đến bao giờ?”
“Chúng mày ngu y như lão cha chúng mày vậy. Đúng là cha nào con nấy.” Hắn vỗ tay, “Diễn kịch bao lâu nay, kết quả thu lại cũng khá đấy.”
Lý Mẫn Hào (người em) nhìn ly rượu. Cậu ta cầm nó lên, rồi đổ thẳng xuống sàn .
“Tất nhiên rồi.” Cậu ta ngẩng mặt, cười to. “Đã diễn kịch cho mày xem, ít ra cũng phải thu được tiền, không ít thì nhiều chứ.”
Cậu ta đứng dậy, sải bước ra khỏi phòng, với tư thế kiêu ngạo của kẻ thách thức .
Mâu quang Hạ Vũ tối sầm. Khóe môi hắn tạo nên một đường cong hoàn hảo, chứa đầy sự khinh bỉ .
Lý Mẫn Hạo. Lý Mẫn Hào.
Một đứa là Phan Tuấn Kiệt, diễn vở kịch “chết” trong tay tao.
Một đứa đóng vai người lạ, quay lại để tiếp cận cô ấy.
Bây giờ, đến lượt chúng mày đấy.
Định cướp mèo ngốc của tao sao? Mơ tưởng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận