Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chậc chậc… Đúng là cực phẩm.” Cố Khê Viễn híp mắt trông theo bóng cô, tấm tắc gật gù.

Tống Đĩnh Ngôn hơi sầm mặt, quay người lên xe. Cố Khê Viễn đưa tay mở cửa bên ghế phụ, thế mà mở sao cũng không ra. Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra gương mặt nghiêng nghiêm nghị của Tống Đĩnh Ngôn, anh lạnh nhạt bảo: “Ra sau mà ngồi.”

Cố Khê Viễn: “…”

Trong sân trường không thể lái quá nhanh, nhưng xe vẫn chẳng mất bao nhiêu thời gian để đuổi kịp Tô Anh đang đi bộ.

Lúc xe còn cách cô mười mấy mét, Cố Khê Viễn đã nhiệt tình ló ra kêu, “Này bạn đằng trước ơi!”

Cửa kính bỗng tự động nâng lên, Cố Khê Viễn giật bắn, rụt vội đầu về. Anh ta quắc mắt trừng gáy của ông bạn điển trai: “Tống Đĩnh Ngôn, cậu…”

Chiếc xe thong thả lướt qua Tô Anh, đi được mấy mét thì dừng ở ven đường.

Lòng Tô Anh đã dâng trào từ rõ sớm, nhưng mặt ngoài vẫn giữ thái độ bình thản. Cô bước đến cạnh xe, cửa sổ xe từ từ hạ xuống.

Tống Đĩnh Ngôn mở lời, giọng anh nhã nhặn, nhưng lại thoáng vẻ đanh thép: “Lên xe đi.”

Tô Anh ra chiều tư lự, sau mới mở cửa xe, rón rén ngồi vào.

Sau khi cô lên xe, Tống Đĩnh Ngôn không lái đi ngay mà nhìn cô với đôi mắt sáng rực.

“Làm sao thế ạ?” Tô Anh hơi hoảng vì bị anh nhìn chằm chằm.

Giọng anh vẫn hết mực nhẹ nhàng, “Thắt kỹ dây an toàn vào.”

“Ấy…” Bấy giờ cô mới vỡ lẽ, đang định cúi đầu tìm dây, hơi thở của cô bỗng trở nên dồn dập.

Tống Đĩnh Ngôn nghiêng người về phía cô, bao phủ cả cơ thể cô trong hơi thở ấm áp của mình. Tay anh tìm được ngay dây an toàn ở đầu bên kia, kéo vòng qua người cô rồi cài thật chặt.

Anh nhổm dậy, tuy nói với giọng điệu răn bảo nhưng lại khiến người nghe muốn nhũn ra: “Sao lại hay quên thế?”

Trái tim nhỏ bé của Tô Anh đập loạn, giọng mềm tận xương: “Dạ… Em cảm ơn thầy.”

Cố Khê Viễn ngồi ở ghế sau: “???”

Trong xe yên ắng, chỉ loáng thoáng tiếng máy nổ.

Cố Khê Viễn như ngồi phải tổ kiến lửa, bứt rứt muốn chết vì không thể bắt chuyện với người đẹp ở ngay trước mắt. Nhưng nhác thấy gương mặt đanh như thép của Tống Đĩnh Ngôn, anh ta bỗng nhớ đến một loạt hành động khác thường mới vừa rồi của bạn.

Trực giác mách bảo Cố Khê Viễn rằng, trước hết anh ta nên tạm án binh bất động.

Tô Anh thiết tha muốn mở miệng, nhưng lại cảm thấy mất tự nhiên khi trong xe có thêm một người khác, thế nên cô chỉ dè dặt liếc Tống Đĩnh Ngôn mấy bận.

Ngắm cho đỡ thèm trước rồi tính sau.

Người đàn ông ngồi trên ghế lái trông có vẻ điềm tĩnh, giữ đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng về trước. Những vạt nắng ấm len lỏi qua ô cửa kính, nhảy múa trên gương mặt anh, ánh lên chói chang trên mái tóc nâu ngắn, điểm tô cho góc nghiêng của anh thêm dịu dàng.

Tô Anh nghiêng đầu liếc thoáng qua anh, nhất thời không thể dời mắt, lồng ngực nóng bỏng như thiêu đốt. Mọi tế bào khắp toàn thân cô điên cuồng gào thét: “Lên giường… lên giường với anh ấy…”

Cô nín thở thật lâu, sau đó nhẹ nhàng thở ra, cả người ngứa ngáy khó chịu.

Xe không vào thẳng bãi đỗ mà đỗ trước cửa khu chung cư. Tống Đĩnh Ngôn dừng xe, ân cần cởi dây an toàn giúp Tô Anh rồi ngước mắt nhìn cô: “Em về trước đi.”

Hai người còn lại trong xe đồng thời trợn tròn mắt.

Về đi.

Em về trước đi.

Câu nói rất đỗi tự nhiên ấy, lại khơi gợi nên vài phần mập mờ.

Cố Khê Viễn hết sức kinh ngạc, thế này là thế nào? Hai người ngấm ngầm sống chung đấy à!?

Còn Tô Anh thì bứt khỏi mạch suy nghĩ rối ren, mím môi thưa: “Vậy em về trước đây ạ.”

“Ừ.”

Cô mở cửa xe, sau đó cố ý ngoái lại nhìn anh, nở nụ cười ngọt in vào lòng người: “Thầy về sớm một chút thầy nhé.”

Không đợi anh đáp, cô đã nhanh nhẹn xuống xe, vừa đi vừa nhảy chân sáo, như một tinh linh hoạt bát vui vẻ.

Cố Khê Viễn dõi theo bóng lưng dần khuất xa của người con gái, quay đầu, thâm thúy chòng ghẹo bạn: “Thầy Tống à, thầy phải là tấm gương sáng mẫu mực cho người khác noi theo chứ sao lại làm cái việc báng bổ nghề giáo thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận