Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên Thanh nhún vai, “Không có cách, dù sao tớ làm cái gì cũng không thể làm ít. Cậu có thể ăn ít đi. ”

“Ăn ít sao được không ăn là lãng phí a.”

Cô nghe bạn bè nói vậy không đáp lại, cười đi vào phòng ngủ cầm điện thoại di động lên gọi cho Tông Tầm.

“Em ăn cơm sao? Chị đêm nay làm nhiều cơm, em qua đây lấy đi một chút được không?”

Trong loa truyền đến chỉ có tiếng túi ni lông đóng gói và tiếng đóng cửa tủ.

Nguyên Thanh không đợi người nào đó đáp lại, trực tiếp nhíu mày chất vấn: “Em có phải hay không định ăn mì tôm?”

“Ừm.” Tông Tầm không mặn không nhạt đáp lời, đi ra phòng bếp.

Nguyên Thanh giả bộ tức giận cảnh cáo anh: “Không cho phép ăn.”

Tông Tầm đi về hướng cửa, “Ừm, để lại trong ngăn tủ.”

“Mau tới nhà chị cầm cơm đi, chờ em.” Nguyên Thanh cầm điện thoại đi về phía phòng bếp.

“Ừ.” Sau khi nghe cô thúc giục, Tông Tầm trực tiếp đi ra ngoài, gõ vang cửa nhà đối diện.

Mở cửa không phải Nguyên Thanh, người tới có chút kích động quay đầu hướng phòng bếp hô: “Nguyên Thanh a! Đây là ai?”

Tông Tầm vô ý thức nhẹ nhàng nhíu mày, cô gái trước mắt này là nữ nhân bốc hoả Tần Nhu đi.

Nghe được bạn bè hô, Nguyên Thanh tranh thủ thời gian đáp lời: “A a, tớ cái này tới.”

Bưng hơn phân nửa pizza cùng một khối bò bít tết đi tới hướng cửa ra vào, nhìn thấy Tông Tầm mặt đơ đứng ở nơi đó, mặc cho bạn tốt hoa si thưởng thức, cô mím môi cúi đầu cười trộm.

“Tiểu đệ này còn chưa ra mắt sao? Đẹp trai quá phải không?” Tần Nhu thấy Nguyên Thanh tới vội vàng thăm dò.

“Không, hàng xóm, người ta vẫn là học sinh.” Nguyên Thanh đem hai đĩa đồ ăn trong tay, nhẹ giọng hỏi anh: “Hai thứ này ăn không?

“Ừm.” Tông Tầm nhận lấy.

“Tôi còn tưởng rằng đó là người mới.” Tần nhu vốn luôn nhiệt tình như lửa, không nhịn được giơ tay nghĩ định bóp bóp mặt em trai này.

Nhìn thấy bàn tay cô ấy duỗi ra, Tông Tầm cau mày quay đầu tránh đi.

“Ai nha, làm gì vậy động tay động chân…” Nguyên Thanh dở khóc dở cười vỗ cánh tay Tần Nhu một cái, rồi mới nhìn Tông Tầm đã đi về nhà, giơ chân đóng cửa lại.

Cô nhớ lại hành động lảng tránh nhanh chóng vừa rồi, trong mắt hiện lên ý cười.

Mọi người cơm nước xong xuôi xúm lại xem « trầm luân », Nguyên Thanh luôn cảm thấy rất khó xử khi xem phim chung cùng bạn bè, cô nhanh chóng dọn dẹp bàn và gõ cửa nhà Tông Tầm.

Vừa đi vào Nguyên Thanh liền nhìn chung quanh tìm hai đĩa ăn, khi thấy chúng trống rỗng trên bàn ăn, cô hài lòng nói:”Tay nghề của chị không tệ a?”

“Ừm.” Tông Tầm theo tới, đem hai cái đĩa bắt đầu vào phòng bếp.

“Chị đây tắm rửa, em nhanh đi học đi.”Vừa vào cửa liền để ý anh đeo một cặp kính gọng vàng, hẳn là đang học bài.

“Vẫn còn nửa tờ bài thi.” Tông Tầm đem kính mắt tháo xuống, tựa vào khung cửa phòng bếp nhìn cô vặn vòi nước.

“Em biết làm cơm a?” Nguyên Thanh một bên rửa chén đĩa một bên dò xét phòng bếp có vết tích đã sử dụng qua.

“Ừm.”

Nguyên Thanh hừ nhẹ một tiếng trách cứ anh: “Vậy còn ăn mì tôm, thật không khỏe mạnh.”

“Lười.”

“Thứ bảy chủ nhật em không muốn làm cơm có thể tới nhà chị ăn.”Nguyên Thanh đóng lại vòi nước, rút một tờ giấy lau khô tay, đến gần bên người Tông Tầm, mắt kéo theo trêu chọc: “Không cố gắng ăn cơm sẽ ảnh hưởng tới việc dậy thì, em trai.”

Tông Tầm nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói giữ rất kín đáo “Đủ rồi.”

“Tự tin nhiều vậy sao?” Nguyên Thanh từ dưới đi lên dò xét anh, bất ngờ gật đầu nói:”Rất cao.”

Tông Tầm nhướng mày, xoay người bước ra ngoài : “Không chỉ thân cao đủ.”

“Nhưng là chị chỉ nói thân cao a, em trai còn đang nói chỗ nào đây?” Nguyên Thanh nhịn cười theo anh đi vào phòng ngủ “Chị có thể vào phòng ngủ của em sao?”

Tông Tầm không có cự tuyệt, ngồi tại trước bàn sách mở điện thoại tùy ý lưu xem Weibo.

Hôm nay cô lại nằm trong danh sách tìm kiếm hot trên Weibo —— “Nguyên Thanh khóc hí kịch đẹp tuyệt”, cho dù trước đó đã nhìn qua, anh hiện tại lại không tự giác lại ấn mở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận