Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tuyên Chiến Và Chuyến Đi Bão Tố
Lâm Dịch Phong không biết mình rời khỏi Kính Hồ như thế nào.
Hắn chỉ biết, ngọn lửa giận hừng hực trong lồng ngực hắn đã bùng nổ.
Cảnh tượng cô vươn đầu lưỡi đáp lại Vệ Diễn cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn. Cái nhìn “thanh thuần cùng hỗn loạn” của cô sau nụ hôn, với đôi môi sưng đỏ, ướt át… tất cả là dành cho Vệ Diễn.
Trong nháy mắt đó, tất cả mọi nghi hoặc, mọi trốn tránh, đều tan biến.
Chỉ còn lại một sự thật rõ ràng, trần trụi.
Hắn muốn cô.
Không phải “thích”. Thích là thứ cảm xúc yếu ớt của bọn trẻ con. Hắn là muốn. Hắn muốn chiếm hữu cô. Hắn muốn cô gái đó, Bùi Yên.
Hắn muốn cô rên rỉ dưới thân hắn, chứ không phải dưới thân Vệ Diễn.
Hắn tưởng tượng. “Có một ngày hay không? Cô sẽ nằm ở dưới thân Vệ Diễn, mảnh mai vô lực thừa hoan?”
Hắn tưởng tượng “côn thịt” (dương vật) của Vệ Diễn đâm vào “tiểu huyệt” (âm đạo) chật hẹp của cô. Hắn tưởng tượng cô sẽ khóc, sẽ rên rỉ “mảnh mai” khi Vệ Diễn “thao” (đụ) cô.
Hình ảnh đó… Hắn không dám nghĩ tiếp!
Hắn sẽ nổi điên! Hắn sẽ hủy diệt Vệ Diễn!
Cảm xúc này không phải mới xuất hiện. Nó đã nảy mầm từ lâu. Từ lúc hắn nghe giọng cô ở triển lãm tranh. Từ lúc hắn ngửi thấy mùi hương của cô trong xe. Từ lúc hắn bế cô, cảm nhận cơ thể mềm mại không nội y của cô.
Và bây giờ, nó đã mọc thành một cái cây cổ thụ, rễ của nó bám chặt lấy trái tim hắn.
“Không cam lòng!”
Hắn dựa vào lan can, ánh mắt lạnh băng nhìn về hướng họ rời đi.
Hắn không cam lòng. Không cam lòng trong mắt cô gái ấy không có hắn. Không cam lòng chỉ có mình hắn sa lầy.
Bùi Yên… Em là của tôi.

Vài tuần sau. Vệ Diễn tốt nghiệp.
Hắn chính thức vào làm tại công ty của Lâm Dịch Phong, phụ trách một mảng quan trọng.
Công ty tổ chức một kỳ nghỉ hè, địa điểm là một khách sạn 6 sao ở Bột Hải. Vệ Diễn, dĩ nhiên, mang theo “vợ” của mình, Bùi Yên.
Trùng hợp thay, Tô Điệp Y, với tư cách thực tập sinh xuất sắc, cũng có trong danh sách.
Và càng trùng hợp hơn, Lâm Dịch Phong, Vệ Diễn, Bùi Yên, và Tô Điệp Y, lại một lần nữa, được xếp ngồi chung một chiếc xe.
Tô Điệp Y đã cố tình sắp xếp để được chung xe với Lâm Dịch Phong. Nhưng cô ta không ngờ Vệ Diễn lại kéo Bùi Yên theo.
Không khí trong xe như một thùng thuốc súng.
Tô Điệp Y ngồi ghế sau, bên cạnh Vệ Diễn, cố gắng thảo luận công việc, nhưng ánh mắt không ngừng liếc Lâm Dịch Phong ở ghế phụ.
Bùi Yên (A Yên) ngồi ở giữa, kẹp giữa Vệ Diễn và Tô Điệp Y. Cô biết mình là tâm điểm của sự chú ý.
Cô mặc một chiếc váy ngắn màu hồng phấn, khoe trọn cặp đùi thon dài, trắng đến phát sáng. Tóc tết bím, đội mũ cói. Không còn vẻ thanh thuần như hoa sen, mà là một sự “nghịch ngợm đáng yêu”, căng tràn sức sống.
Khi cô bước lên xe, cả Lâm Dịch Phong và Vệ Diễn đều “kinh diễm” (sửng sốt vì quá đẹp).
Tô Điệp Y ngồi cạnh, nhìn thấy rõ ánh mắt của Lâm Dịch Phong dừng lại trên cặp đùi của Bùi Yên. Lòng ghen tỵ của cô ta như rắn độc ngóc đầu dậy.
A Yên biết trò chơi của mình đã có tác dụng. Cô giả vờ mệt mỏi vì đường dài, từ chối nói chuyện với Tô Điệp Y.
“A Diễn, em mệt quá, em ngủ một lát nhé.”
Cô tự nhiên ngả đầu, dựa vào vai Vệ Diễn, nhắm mắt lại.
Lâm Dịch Phong ngồi ở ghế phụ. Hắn không cần nhìn kính chiếu hậu. Hắn có thể nghe thấy hơi thở đều đều của cô. Hắn có thể ngửi thấy mùi hương của cô.
Hắn quay đầu lại.
Qua kính râm, hắn nhìn chằm chằm cô.
Cô đang ngủ. Đôi môi hồng khẽ mở, cái miệng nhỏ chép chép, không biết đang mơ thấy món gì ngon. Làn da dưới ánh nắng trong xe gần như trong suốt.
Một con mèo lười biếng.
Hắn muốn đưa tay ra, chạm vào má cô.
Đúng lúc này, Vệ Diễn, cái thằng ngu ngốc hạnh phúc kia, quay sang, cúi đầu…
Hắn hôn lên trán cô.
Một nụ hôn nhẹ, đầy sủng nịnh.
“Rầm.”
Lâm Dịch Phong ném mạnh chiếc kính râm xuống bảng điều khiển.
“Sắc mặt hắn lạnh hẳn.”
Thư ký đang lái xe giật nảy mình. Không khí trong xe đang ấm áp bỗng chốc giảm xuống âm độ. Áp suất vô hình từ ghế phụ đè nặng lên tất cả mọi người.
Tô Điệp Y ngừng nói. Cô ta cảm nhận được cơn giận của hắn.
Bùi Yên (A Yên) đang “ngủ”, khẽ nhếch mép.
Bão tố… sắp đến rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận