Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn dĩ Tống Hạo Hiên không cảm thấy hành động này có ý gì, nhưng nhìn thấy cô gái nhỏ luôn cúi mặt, xấu hổ mà không dám nhìn anh thì anh bỗng cảm thấy mềm lòng, sau khi ăn cơm xong thì kéo cô gái đến ngồi ở ghế sô pha để nói chuyện một lát.

Từ trước đến nay anh đều có tiếng hào phóng và lịch sự ở trong giới, anh đã sớm nhìn ra Trần Khả Nhân đang lo lắng gì đó. Đối phương rất hợp ý anh nên anh cũng không ngại mà thỏa mãn Trần Khả Nhân một chút.

Tống Hạo Hiên chống tay lên cằm, cười nhạt nói: “Cô muốn cái gì?”

Giọng điệu của anh rất là hờ hững, là loại tự tin đã ăn sâu vào xương tủy, dường như vấn đề khó khăn của người khác đối với anh chẳng qua chỉ là một câu nói mà thôi. Cũng chính sự tự tin này của anh khiến Trần Khả Nhân đang ẩn chứa phiền muộn đã trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều, trên thực tế thì chuyện của cô đúng là chỉ cần một câu nói của Tống Hạo Hiên.

Trần Khả Nhân kể về bệnh tình của mẹ mình với giọng nói êm dịu, từ trước nay cô đều rất thành thật, cô chỉ nói mình không có tiền chữa bệnh cho mẹ mà không hề nhắc đến chuyện mình không hề có tiền để đi học. Cô chỉ muốn giải quyết tiền thuốc men của mẹ mình trước đã, đối với chuyện đi học thì cô cũng không biết mình có muốn tiếp tục nữa hay không.

Tống Hạo Hiên kiên nhẫn nghe xong liền gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Trần Khả Nhân cũng không biết anh đang có ý gì, mà sau đó Tống Hạo Hiên tỏ ý muốn đi ra ngoài để gặp những nhân vật quan trọng và cũng không có ý định đưa cô đi theo, thế nên cô đến bệnh viện để gặp mẹ.

Ra khỏi khách sạn, có một chiếc xe dừng trước mặt cô, cửa sổ xe hạ xuống, chính là chị Tần.

Chị Tần đợi cô lên xe thì vội vàng hỏi về chuyện tối hôm qua, dù sao thì da mặt của Trần Khả Nhân rất mỏng, dễ xấu hổ nên quyết tâm không hề nói một chữ nào, nhưng nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô và sự tình tứ đang ẩn hiện ở giữa lông mày thì chỉ nghĩ thôi cũng biết tối hôm qua của cô trôi qua không tệ.

Thấy dáng vẻ xấu hổ của cô gái nhỏ, cuối cùng chị Tần vẫn kìm nén được ham muốn trêu chọc cô, nên lại cùng cô nói về chuyện có liên quan đến Tống Hạo Hiên, đều là những chuyện mà cô ta nghe được từ anh Hải.

Nghe nói Tống Hạo Hiên là con cháu của nhà họ Tống ở Bắc Kinh, nhà họ Tống ở Bắc Kinh có thể nói là một gia tộc thần kỳ, thần kỳ đến mức hầu như là không ai dám trêu chọc bọn họ. Vì giới kinh doanh có người nhà bọn họ, giới chính trị cũng có người nhà của bọn họ, bên xã hội đen cũng có người nhà của họ, nghe nói người chú ở thế hệ trước nào đó của Tống Hạo Hiên đã kết hôn với một gia đình quyền quý ở nước ngoài cho nên một khi đắc tội thì không thể tưởng tượng được hậu quả.

Tống Hạo Hiên là người con cháu xuất sắc nhất trong nhà họ Tống, cũng chỉ có mấy người có thể cạnh tranh vị trí chủ nhà với anh, có thể nói một khi lọt vào mắt xanh anh thì thật sự có thể gọi là một bước lên mây. Lần này anh đến đây chỉ dự định phát triển một chút nhưng mà anh sẽ không ở lâu, tối đa chỉ ở trong một tháng rồi đi.

Chị Tần nói chuyện này cho Trần Khả Nhân nghe, một mặt là hy vọng trong khoảng thời gian này cô nên cố gắng mà làm hài lòng Tống Hạo Hiên, chỉ cần một món đồ rơi xuống từ kẽ ngón tay của Tống Hạo Hiên thì đã đủ khiến cả đời của Trần Khả Như không phải lo cái gì. Hơn nửa thì một mặt cũng hi vọng cô nhạy bén hơn, không đắc tội Tống Hạo Hiên, nếu không thì không ai có thể cứu được cô.

Trần Khả Nhân chép miệng cảm thấy mình rất may mắn, không ngờ kim chủ cô lại có địa vị lớn như vậy.

Thế là cô hỏi: “Chị Tần, anh Tống là một nhân vật lớn như vậy, sao lại đến lượt em như thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận