Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bồn Chứa Tinh Dịch & Chiếc Bàn Người
Cảnh tượng trong phòng lúc này thật sự biến thái. Thế Du bị trói chặt tứ chi trên chiếc bàn lật ngửa, hoàn toàn phơi bày vùng kín. Hắn nhét vào miệng cô một quả bóng bịt miệng (gag) cỡ lớn, khóa chặt hàm lại.
Hắn dán hai miếng điện cực lên đầu vú cô, rồi lấy một cây gậy rung khổng lồ, thô kệch, cắm lút cán vào âm đạo cô, dùng dây thừng buộc cố định lại.
“Bắt đầu nhé.”
Hắn vặn nút. Cây gậy rung điên cuồng xoáy sâu, miếng dán ở ngực phóng điện tê dại.
“Ư… ư… ư… ô ô ô…” Thế Du giật nảy người, đầu lắc lư dữ dội nhưng không thể thoát ra. Cơn khoái cảm ập đến dồn dập như sóng thần, không cho cô một giây nghỉ ngơi.
Máy đếm tự động trên gậy rung nhảy số. Một lần lên đỉnh… Hai lần… Ba lần… Cô khóc, nước mắt nước mũi tèm lem, cơ thể co giật liên hồi, nhưng gậy rung vẫn không dừng lại. Đến lần thứ mười, cô bắn nước tung tóe, ướt đẫm cả mặt bàn.
“Chà, nhiều nước thật đấy. Phun như vòi rồng,” hắn cười cợt.
Bữa trưa hôm đó là hình phạt: chỉ có một miếng bánh quy khô khốc và nước lọc.
Buổi chiều, hắn đưa cô vào một căn phòng khác, lột sạch đồ, chỉ chừa lại quần lót và tất lưới. Hắn trói cô vào một khung sắt, tạo tư thế nằm sấp, mông chổng cao. Sau đó, hắn lật ngược cô lại, trói gập người trên một chiếc bàn vuông khác.
“Từ giờ đến tối, em là ‘Bồn chứa’ của ta. Ta muốn đụ lỗ nào là quyền của ta. Miệng hay lồn, đều phải mở ra đón nhận.”.
Hắn ngồi đọc sách bên cạnh, thi thoảng cao hứng lại vạch quần cô ra, đâm vào từ phía sau. Không dạo đầu, không tình cảm, chỉ có nhu cầu xả dục. Hắn coi cô như một cái bồn cầu sống.
Thế Du khóc thầm, cảm thấy nhân phẩm bị chà đạp dưới đáy giày. Nhưng mỗi khi hắn đâm vào, cơ thể phản bội cô lại tiết ra dâm thủy đón nhận.
“Xoạt.” Hắn rút ra, dương vật ướt át đầy dịch nhờn đập vào mặt cô.
“Liếm sạch sẽ. Không được để sót một giọt bẩn nào.”.
Thế Du thè lưỡi, run rẩy liếm sạch “cây gậy” của chủ nhân, nuốt trọn những giọt tinh dịch mặn chát vừa bắn ra từ chính cơ thể mình. Suốt 3 tiếng đồng hồ, cô chỉ là một món đồ chơi sống, bị dùng rồi vứt sang một bên, rồi lại bị lôi ra dùng tiếp.
Hắn lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt không gợn sóng: “Nô lệ thì không cần tôn nghiêm. Chỉ cần biết phục vụ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận