Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những chỗ tôi giật mình bị anh chạm vào dai dẳng hơn và xoa mạnh hơn. Những điểm nhạy cảm như môi, dương vật, núm vú… không chỉ có tay chạm vào. Đôi khi, tôi bị nuốt chửng trong cái miệng nóng bỏng ấy.

Ngón tay, ngực, bụng dưới, đùi trong, đầu gối, cẳng chân, mắt cá chân, những chỗ da mềm bị mút mạnh khiến quần lót tôi ướt đẫm trước khi tay anh chạm đến dương vật.

Mọi thứ đều quá mãnh liệt. Có lần, dù cố căng cứng đùi bao nhiêu nhưng bàn tay ấy vẫn không rời đi.

Một hôm, sau khi quần và quần lót bị kéo xuống cùng lúc, hai chân tôi bị banh rộng ra, và chỗ đó… nói sao nhỉ…

“Hức, hứp, hư hứp, ư…”

Bị mút mạnh.

‘Phải, phải làm sao đây.’

Ấm áp và ẩm ướt. Trong cảm giác mãnh liệt ấy, tôi xuất tinh mà không hề biết mình bị làm gì. Trong miệng anh, tôi không còn cách nào chống cự. Áp lực từ việc bị mút, tôi cũng không biết mình bị anh chạm vào đâu nữa. Tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng. Trong hơi nóng của anh và những ngón tay ấy, tôi bị kẹt chặt, không lối thoát, dần bị thuần hóa.

Tôi không biết phải làm gì hoặc như thế nào.

Khi đầu dương vật bị liếm, ngón cái xoa mạnh phần gốc dai dẳng chỉ để phục vụ khoái cảm của tôi, khi những ngón tay tinh tế chạm vào tôi, tôi sợ hãi, nhưng chỉ có những ngón tay ấy để bám víu, tôi tuyệt vọng vặn vẹo cơ thể.

Nếu, chỉ là nếu, đây chỉ là sự tò mò… Tôi có thể giả vờ không biết, hy vọng một ngày nào đó nó sẽ chấm dứt.

Đã vài tháng trôi qua, mỗi đêm tôi bị bàn tay anh nắm chặt, căng cứng rồi sụp đổ, lặp đi lặp lại.

Anh đang nghĩ gì vậy?

Và tại sao tôi khi bị chạm, bị mút, bị liếm, lại hổn hển trong khoái cảm, bị vắt kiệt trong điên cuồng, đó là anh trai tôi mà, ban đầu, tiếng rên của tôi chỉ vì sợ hãi, nhưng dần dần nó hòa lẫn với thứ gì đó khác. Kìm nén tiếng rên ngày càng khó khăn.

Tôi sợ cơ thể mình.

Như con chó của Pavlov*, mỗi khi đêm đến là tôi mất hết tinh thần.

(*Đây là thí nghiệm của một nhà sinh lí học người Nga tên Pavlov để tìm hiểu phản xạ có điều kiện. Ông nhận thấy con chó chảy nước miếng khi thấy thức ăn. Sau đó mỗi lần trước khi cho ăn thì ông rung chuông. Lặp lại nhiều lần, về sau dù không có thức ăn mà rung chuông thì nó vẫn chảy nước miếng. Ở đây ý chỉ rằng Soobin đã quen với việc bị anh mình sờ mó mỗi đêm như phản xạ có điều kiện rồi.)

Tôi không biết đó là nỗi sợ hay thứ gì khác nữa…

‘Làm ơn …’

Tôi không biết mình cầu nguyện để cửa không mở mỗi đêm, hay ngược lại là tôi đang chờ đợi sự hiện diện ấy. Giờ đây, tôi không ngủ được, nhưng theo một ý nghĩa khác.

Mỗi đêm, tay anh khuấy đảo tôi. Tôi không biết hành động ngày càng ngột ngạt ấy khi nào sẽ vượt quá giới hạn, hay liệu nó đã vượt xa giới hạn từ lâu rồi, đêm nào tôi cũng chìm trong bóng tối.

Tôi không thể hiểu được suy nghĩ của anh.

Mỗi đêm tôi lại ngập sâu hơn vào bóng tối trong tâm hồn anh.

***

Tôi bị dày vò bởi chứng mất ngủ trầm trọng. Tay và môi anh dính chặt vào cơ thể tôi ngay cả giữa ban ngày. Từ đầu đến chân, anh dùng miệng và tay vuốt ve, nắm lấy, đẩy lên, xoa nắn, có lúc còn dùng bàn tay ướt át lướt qua thứ đó của tôi, rồi nhấn mạnh vào bụng dưới khiến tôi xuất tinh.

“Hư…!”

Tôi không thể kháng cự, sức lực như bị rút cạn.

Tôi cảm thấy mình giống như một con cá bị bàn tay người chạm vào, bỏng rát khắp cơ thể.

Khi chuyện này lặp lại, toàn thân tôi thấm đẫm cảm giác nóng rực như thể bị bỏng, đặc biệt là ngực và chỗ ấy, nơi tay và miệng anh lưu lại lâu nhất. Mang trong mình sự kích thích, hay đúng hơn là ôm trọn cảm giác kích thích, tôi vẫn phải ngồi vào bàn ăn mỗi sáng.

Và anh vẫn mỉm cười như thể chẳng biết gì.

‘Làm sao để dừng chuyện này lại đây?’

Đầu óc tôi hỗn loạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận