Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Chủ tịch! Nguy to rồi! Hệ thống bảo mật lõi của Mộ thị vừa bị hacker tấn công, toàn bộ mạng lưới máy chủ đều tê liệt. Chúng ta đang mất kiểm soát hoàn toàn!” Trình Dư thở hồng hộc, giọng nói run rẩy.
Mộ Thần không thèm chớp mắt. Ngón tay anh đang gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn kính, ánh mắt sắc như dao găm găm chặt vào màn hình máy tính cá nhân đang chớp nháy loạn xạ. Anh thừa biết. Người này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Mười năm gây dựng đế chế Mộ thị, đây là lần đầu tiên có kẻ dám vuốt râu hùm, xuyên thủng lớp phòng ngự triệu đô của anh dễ như trở bàn tay.
“Thông báo toàn bộ phòng IT, khóa chặt luồng dữ liệu mật! Huy động mọi nguồn lực truy vết địa chỉ IP của kẻ này cho tôi! Bằng mọi giá phải moi ra thằng khốn đó!” Giọng Mộ Thần rít qua kẽ răng, lạnh lẽo đến thấu xương.
“Vâng, chủ tịch!” Trình Dư vội vã lùi ra ngoài.
Mộ Thần cau mày. Hacker này thủ pháp quá mức tinh vi, đường đi nước bước ma mãnh, dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết phản kích. Nếu không nhanh chóng vá lỗ hổng, bao nhiêu dữ liệu thương mại tuyệt mật sẽ bị bê sạch sành sanh.
Nhưng sự căng thẳng tột độ của anh chỉ kéo dài đúng ba phút. Đột nhiên, màn hình chớp lóe. Hệ thống tự động khôi phục lại toàn bộ quyền kiểm soát. Dữ liệu không hề xê dịch một byte nào. Kẻ đột nhập đã tự động ngắt kết nối. Nhưng trước khi rút lui, hắn còn ngạo mạn để lại một khung tin nhắn nhấp nháy chướng mắt trên màn hình của Mộ Thần:
“Chỉ là dạo chơi chút thôi, không hề có ý xấu. Hệ thống phèn quá, lo mà nâng cấp đi ông chú!”
Đọc xong dòng chữ sặc mùi trêu tức, gân xanh trên trán Mộ Thần giật liên hồi. Anh đập nát con chuột máy tính trong tay. “Mộ thị là sân chơi nhà trẻ để các người xông vào đùa giỡn sao? Đừng để tao tóm được mày, tao sẽ lột da mày!”
Trong phòng khách sạn, Lâm Kỳ vươn vai, gấp gọn chiếc laptop lại, khóe môi nhếch lên nụ cười nửa miệng y đúc người nào đó: “Con rút rồi đấy. Nhưng con cảnh cáo mẹ, nếu con phát hiện mẹ còn giấu giếm con chuyện về lão đàn ông xấu xa kia, lần sau con sẽ không nương tay mà xóa sạch ổ cứng của lão đâu.”
Lâm Nhạc toát mồ hôi hột. Nhìn đứa con trai sáu tuổi mà cái uy áp tỏa ra hệt như một vị bạo chúa, cô lẩm bẩm: “Đúng là gen di truyền đáng sợ, y xì đúc cái nết hắc ám của ba nó…”
Lúc này, Lâm An chạy lại, chìa điện thoại cho cô: “Mẹ ơi, mẹ nuôi bảo có chuyện gấp cần nói.”
Lâm Nhạc cầm điện thoại, bước ra ban công đóng cửa kính lại: “Mình nghe đây Quân Quân. Sao thế?”
Giọng Lệ Quân đầu dây bên kia đầy vẻ ái ngại: “Nhạc Nhạc, mình sơ suất quá. Mình vừa điều tra kỹ lại… Công ty MT mà ngày mai cậu đến nhậm chức giám đốc thiết kế, nó… nó vừa bị Tập đoàn Mộ thị thu mua tháng trước rồi!”
“Cậu nói cái gì?” Lâm Nhạc như bị ai dội gáo nước lạnh. “MT là của Mộ thị? Của Mộ Thần?”
“Đúng vậy, 100% cổ phần.”
Hai chân Lâm Nhạc bủn rủn, cô loạng choạng bám vào lan can. Trái đất này quá tròn hay ông trời cố tình dồn cô vào chân tường? Bảy năm chạy trốn, trốn chui trốn nhủi, về nước để làm việc cho một công ty xa lạ, cuối cùng lại lao thẳng vào hang cọp.
“Lệ Quân, đổi nhà thiết kế khác đi! Hủy hợp đồng cũng được, đền tiền cũng được! Mình không thể vào Mộ thị làm việc! Mình không thể gặp lại chú ấy!” Giọng Lâm Nhạc hoảng loạn, những ký ức nhức nhối lại cuộn lên cắn xé.
“Không được đâu Nhạc Nhạc. Hợp đồng bồi thường lên tới hàng triệu đô, hơn nữa MT chỉ đích danh nhà thiết kế Helen là cậu. Chữ ký đã hạ mực, không thể lật kèo.” Lệ Quân thở dài.
Lâm Nhạc ôm đầu, nước mắt chực trào. Gặp lại Mộ Thần? Cô lấy tư cách gì? Làm sao che giấu hai đứa con này? Nhìn anh tay trong tay với Tử Yên ư? Sự dằn vặt bóp nghẹt tim cô. “Mình phải làm sao đây Lệ Quân?”
“Nhạc Nhạc, cậu bình tĩnh nghe mình nói. MT tuy thuộc Mộ thị, nhưng nó là công ty con nằm ở một khu vực khác. Mộ Thần là chủ tịch, anh ta ngồi tít trên đỉnh tổng bộ, đời nào lại mò xuống một công ty con thiết kế nhỏ nhoi. Cậu chỉ cần cắm đầu làm việc, nộp bản phác thảo sớm rồi cuốn gói bay về Mỹ. Xác suất chạm mặt là số không. Đừng tự dọa mình nữa.”
Nghe lời phân tích hợp lý, Lâm Nhạc cắn môi, vuốt lại lồng ngực đang đập thình thịch. “Ừ… chắc chỉ còn cách liều thôi. Mình sẽ hoàn thành công việc thật nhanh rồi đi ngay.”
Sáng hôm sau, tại sảnh chính của công ty trang sức MT.
Lâm Nhạc xuất hiện như một nữ thần. Cô diện chiếc váy công sở xẻ tà bó sát màu đen tuyền, khoe trọn thân hình đồng hồ cát bốc lửa, đôi chân thon dài miên man trên đôi giày cao gót đỏ rực. Bảy năm làm mẹ đơn thân nơi xứ người đã rèn giũa cho cô một khí chất sắc sảo, quyến rũ, chín muồi đến mê người, hoàn toàn đánh bay vẻ ngây ngô, mít ướt của cô gái mười tám tuổi năm nào.
Từ Chính Thuần – Tổng giám đốc MT – đã đích thân đứng đợi sẵn ở sảnh để nghênh đón vị thiết kế trưởng tài năng. Vừa thấy cô bước vào, đôi mắt anh ta sáng rực lên. Đọc profile anh cứ nghĩ Helen phải là một bà cô già dặn kinh nghiệm, không ngờ lại là một mỹ nhân lai láng, trẻ trung và mị hoặc đến nhường này.
Anh ta tiến tới, vươn tay ra, nở nụ cười rạng rỡ: “Chào cô Helen, tôi là Từ Chính Thuần – Tổng giám đốc MT. Rất vinh hạnh được chào đón đóa hồng xinh đẹp nhất gia nhập công ty chúng tôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận