Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tĩnh Đình bước ra khỏi chủ điện. Trong khuôn viên của đạo quán, quay chung quanh cái giếng cổ là vô số xiềng xích kiên cố, cứ mỗi một mắt xích lại được gắn thần phù dùng để ngăn chặn thứ bên dưới thoát ra. Trên miệng giếng là một cái nắp bằng gỗ, chính giữa có dán một tấm linh phù, trận pháp đã được bài bố xong.

Sáu vị trưởng lão còn lại đang ở thi pháp, trong đó có một vị đạo sĩ dùng kiếm để thi pháp, xiềng xích theo sự thay đổi của linh lực trên linh phù mà rung động.

Toàn bộ đạo quán, ngoại trừ tiếng vang leng keng phát ra từ xích sắt thì không còn một tiếng động nào khác. Một sợi linh lực tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt lượn lờ bên cạnh cái giếng, gia cố trận pháp ở đáy giếng, một khi yêu hồn rơi vào trong đó, sẽ lập tức biến mất.

Tĩnh Đình nhắm mắt niệm chú, Hoằng Hậu phương trượng nhìn qua, cười nhạo ông: “Tĩnh Đình, đây chính là cơ hội cuối cùng rồi đấy, nếu lần này không thành công, ông có thể nghĩ đến chuyện sau này nên sắp xếp cho đám người trên núi Tu Duyên của ông thế nào rồi!”

Tĩnh Đình đã hạ tiền đặt cược, nếu Tùng Nhai còn không thể xử trí một nửa yêu hồn này, thì từ nay về sau sẽ không còn núi Tu Duyên. Hạnh Mính có được yêu hồn, cũng chỉnh dành giao cho bọn họ thu thập.

Hạnh Mính về đến nhà, trên lầu có ánh đèn sáng, hẳn là mẹ cô đã trở lại.

Nguyên Tuấn Sách bắt lấy tay cô: “Hạnh Mính muốn đi sao? Trông cậu có vẻ không vui lắm, vì sao thế?”

Cô mím môi, không muốn quay đầu nhìn anh, ngay cả cô cũng không phát giác được ngữ khí của mình đang run rẩy: “Nguyên Tuấn Sách, cậu sẽ tùy tiện tàn sát vô tội người sao?”

Nguyên Tuấn Sách là người thông minh, lập tức có thể nghĩ ra nguyên nhân khiến cô như vậy.

“Cái tên đạo sĩ kia, là người làm Hạnh Mính bị thương, chỉ cần có người dám khiến Hạnh Mính bị thương, tôi đều sẽ không bỏ qua.”

“Nhưng anh ấy là sư huynh của ta! Cậu giết chết anh ấy rồi, lại còn có ném thi thể của anh ấy ra sau núi!” Hốc mắt Hạnh Mính phiếm hồng, chóp mũi lên men, nước mắt không chịu khống chế chảy ra ồ ạt, cô quay đầu, vươn tay nắm lấy cánh tay Nguyên Tuấn Sách, ngữ khí khẩn cầu.

“Mình biết nói như vậy, cậu cũng khó lý giải tình cảm phía sau, nhưng cậu không thể tùy tiện tàn sát người vô tội, sư huynh của mình không sai, là mình tự tiện thả yêu hồn ra, hơn nữa! Là vì mình tin tưởng cậu sẽ không tùy tiện tàn sát người vô tội, cho nên mới đồng ý thả yêu hồn ra!”

“Nguyên Tuấn Sách, mình thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, cậu giết người, mình lại cảm thấy đây là lỗi sai của mình. Năm Tự là bởi vì mình nên mới chết, cậu cũng là vì mình nên mới giết người.”

Giọng nói của cô đột nhiên trở nên kích động không chịu khống chế, có vô số cảm xúc đan chéo, quay cuồng trong đầu cô, cảm xúc như hồng thủy vỡ đê, mãnh liệt tràn ra, nước mắt cũng mất kiểm soát, từng giọt trân châu nối đuôi nhau chảy xuống. Vừa gấp gáp vừa đau lòng, cô bắt lấy cánh tay Nguyên Tuấn Sách, cong lưng, ngữ khí lộn xộn.

“Mình rõ ràng chỉ muốn giúp cậu, lựa chọn của mình đã sai rồi sao? Có phải mình không nên thả yêu hồn?”

“Hạnh Mính không cần tôi nữa sao?”

Giọng điệu nghi vấn của Nguyên Tuấn Sách vang lên trên đỉnh đầu, nước mắt Hạnh Mính rơi lạch tạch dưới chân, ánh mắt cô ngơ ngẩn nhìn chỗ xi măng gần mũi chân nơi bị nước mắt làm cho ướt nhẹp. Nước mắt chảy ra từ hốc mắt càng ngày càng nhiều, giống như chuỗi dây trân châu bị đứt, từng viên rớt bên chân.

Nguyên Tuấn Sách xoa xoa đỉnh đầu cô, dường như đang kiềm chế nhẫn nại thứ gì đó, lại như dò hỏi: “Hạnh Mính không cần tôi nữa sao?”

Hạnh Mính nghĩ lại mấy lời cô vừa nói, là câu nào khiến anh hiểu sang ý này?

Hạnh Mính đột nhiên hiểu ra, Nguyên Tuấn Sách không hiểu những cảm xúc trong nước mắt của cô, anh cũng không biết đồng cảm như bản thân mình cũng bị. Khóc với anh mà nói là một hành động vô dụng, cho dù lúc đầu cô cũng không định dùng nước mắt để đạt được sự đồng tình của anh, nhưng những lời này, lại khiến phòng tuyến dưới đáy lòng Hạnh Mính bị đánh sập.

“Mình thật sự hối hận, Nguyên Tuấn Sách.”

Hạnh Mính đứng dậy, buông tay anh ra, sau đó lùi lại một bước.

Nguyên Tuấn Sách không vui nhíu mày, ngày một giây khi anh duỗi tay ra, Hạnh Mính biến mất trước mắt anh.

Cô đã dịch chuyển khỏi phạm vi cảm ứng của anh, trong giây lát, sự khủng hoảng lướt qua đáy mắt Nguyên Tuấn Sách, ngón tay xẹt qua nơi vừa nãy cô còn đứng thẳng: “Hạnh Mính……”

Hạnh Mính xuất hiện ở sau núi, cô không ngừng dịch chuyển đi khắp nơi trong núi để tìm kiếm thi thể của Năm Tự. Cho dù trên cây mặt đất, hay dưới bóng cây, chỉ trong vài giây liên tiếp cô đã đi qua mười mấy địa điểm, chỗ cô đứng càng ngày càng cách xa hàng rào trường học, cô đi đến đỉnh núi.

Nhưng kết quả vẫn không có gì thay đổi, cô không phát hiện ra cái gì, Nguyên Tuấn Sách chỉ tùy tiện ném thi thể của Năm Tự đến một chỗ nào đó. Ngọn núi hoang này to như vậy, đừng nói một khối thi thể, nơi này có thể chôn giấu cả vạn bộ xương.

Hoàng hôn chìm sau đỉnh núi, cảnh vật giữa lưng chừng sườn núi được nhuộm đẫm ánh sáng vàng, một hình ảnh mỹ lệ.

Mà phần bên kia của ngọn núi, ánh sáng dần dần biến mất, khu rừng thấp gần chân núi bị bao phủ bởi bóng tối, cảnh vật mảnh mông lung. Toàn bộ mọi thứ như phủ một tầng sa mỏng, mọi vật trong tầm mắt cứ nhạt nhoà rồi hoá thành cái bóng không rõ ràng .

Hạnh Mính tìm từ lúc mặt trời bắt đầu lặn đến khi tối khuya, đến tận khi tia nắng cuối cùng trong ngày cũng biến mất, đỉnh núi một mảnh yên tĩnh, làn gió xào xạc thổi qua cây cối chung quanh, tiếng gió vô cùng thê lương.

Đến khi thể lực không thể chống đỡ nổi nữa, Hạnh Mính mỏi mệt dựa vào một cây đại thụ, ngồi xuống, sờ lên trái tim đau buồn trong lồng ngực, tay chân bủn rủn không có một chút sức lực nào, cô muốn sử dụng năng lực dịch chuyển tức thời, nhưng đến động tác nhắm mắt đơn giản cũng thấy khó khăn.

Thì ra thể lực bị tiêu hao quá mức là loại cảm giác này, xem ra cho dù có yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách trong cơ thể, thì thân thể của cô cũng không chống chịu nổi nữa.

Đỉnh núi hắc ám tắm mình trong ánh trăng chiếu rọi, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của Hạnh Mính.

Mây đen che khuất mặt trăng, chút ánh sáng bàng bạc yếu ớt cũng bị nó che mất, một mảnh rừng rậm lại lần nữa lâm vào hắc ám, bóng người cũng càng ngày càng không rõ ràng.

Hạnh Mính tự dưng đổ mồ hôi đầy người, gương mặt trắng bệch chẳng còn chút huyết sắc, chóp mũi thấm đẫm mồ hôi, cô muốn mở miệng, những lời vốn đã đến bên miệng lại không kịp thốt ra. Người kia cất giọng ôn nhuận, gọi cô: “Tiểu Hạnh.”

Không ngờ lại là Tùng Nhai pháp sư.

Tùng Nhai đi đến trước mặt Hạnh Mính, cô loạng choạng dựa vào thân cây phía sau, ngã xuống, Tùng Nhai đỡ bả vai cô, bế người thiếu nữ đang hôn mê vào trong ngực, xoay người phóng khoáng nhảy xuống núi. Mũi chân uyển chuyển nhẹ nhàng chạm một cái, trong chốc lát biến mất bóng người đã biến mất khỏi ngọn núi, càng bay càng xa.

Trên ngọn cây ngô đồng phủ kín lá xanh mướt, một người thiếu niên dáng người đĩnh bạt lặng lặng đứng đó, uốn gối dựa vào đại thụ sau lưng, bàn tay đặt trên đầu gối, đầu ngón tay xoay xoay lá cây, lá cây giống như con quay, xoay tròn qua lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận