Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rầm!” Trả lời tôi là tiếng cánh cửa sập mạnh, thằng nhóc đỏ mặt chạy vào phòng của mình… Khóa trái lại..

Chúng tôi lại đến sân bay đã từng đón Âu Dương Suất một tháng trước.

Thằng nhóc không cho gia đình mẹ chồng và Tần Hạo tới tiễn mình, chỉ muốn tôi cùng Hàn Lỗi đưa nó đi một đoạn. Khi ấy đứa trẻ này một mình tới, hôm nay có lẽ cũng là một mình trở về.

Vừa nghĩ tới việc khi trở lại Mỹ, Âu Dương Suất sẽ phải đối mặt với thực tế tàn khốc, cha mẹ chia tay, tôi không khỏi thương xót trong lòng, nhìn ánh mắt của nó có chút ướt át, tôi không khống chế được cũng cảm thấy mũi mình cay cay, nếu không phải tôi cố nén, biết đâu sẽ xảy ra một màn chia tay ràn rụa trong nước mắt cũng nên.

Nhìn thấy tôi lúc này “ôn nhu” khác thường, đứa nhỏ kia thế mà không hề cảm kích, nó đột nhiên nở nụ cười xấu xa giống y hệt Hàn Lỗi nói: “Nói cho hai người biết một bí mật nha! Thật ra thì em hiện nay mười một tuổi rồi, không phải mười tuổi đâu! Hai người đều nghĩ sai hết rồi!”

“Phì!” Phản xạ có điều kiện, tôi bật cười thành tiếng.

Tiểu tử thối, đơn giản thế thôi mà làm cho màn tạm biệt mủi lòng tôi vất vả tạo nên tan thành mây khói, nhưng mà nhìn nụ cười xấu xa của nó thật sự giống đến chín mươi chín phần trăm nụ cười của Hàn Lỗi nha!

Quả nhiên là gần mực thì đen a, đáng sợ quá đáng sợ quá–

Thấy tôi một lần nữa lộ ra khuôn mặt tươi cười, Âu Dương Suất ôm lấy Hàn Lỗi sau đó ôm lấy tôi, xoay người kéo hành lý, dùng bóng lưng hướng về phía chúng tôi nói: “Trong một tháng này em rất vui vẻ, thật lòng cảm ơn hai người… Chị Anh, em sẽ không quên hai anh chị đâu, em sẽ viết E-mail cho mọi người nhé!’’

Nói xong lời này, tiểu tử cũng không quay đầu lại, cứ thế hướng về phía máy bay mà đi, còn rất anh tuấn đưa lưng về phía chúng tôi vẫy vẫy tay.

Tiểu tử thối, trước khi đi vẫn còn không quên đùa bỡn nữa!

Vào một ngày nào đó của một tháng sau.

“Ai…”

“Sao?”

“Một tháng rồi!”

“Thì sao?”

“Sao vẫn không có E-mail nào?”

Tiểu tử thối Âu Dương Suất kia rõ ràng đã nói sẽ viết E-mail cho tôi, kết quả là, một tháng rồi mà trong email của tôi vẫn như cũ không có thư của nó.

“Em xác định mình thật sự có lưu lại địa chỉ hòm thư cho thằng nhóc?”

“Dĩ nhiên! Trong mỗi trang vở của nó em đều có ghi hết cả mà!”

“… Vậy em xác định mình viết đúng chính tả chứ? Không viết thừa ra chữ nào?”

“…”

Mẹ tôi bất đắc dĩ báo rằng, sự thật đúng là tôi viết sai địa chỉ hòm thư cho Âu Dương Suất, không, không phải là viết sai, cùng lắm là viết ngoáy một chút, cho nên Âu Dương Suất mới nhìn sai.

Vì thế, thằng nhóc đã suốt một tháng trời gửi thư theo cái địa chỉ sai lầm ấy, khiến cả hai chúng tôi ông nói gà bà nói vịt mãi từ đó đến giờ, nó rốt cục nhịn không được chủ động gọi điện thoai vượt đại dương cho tôi, sau một giờ hết tán gẫu lại trốn tránh trách nhiệm trong vụ này xong, cả hai lại khôi phục tình hữu nghị như trước, tiếp tục kéo dài cuộc nói chuyện vượt đại dương này.

Âu Dương Suất tiêu sái phất ống tay áo không mang một gợn mây mà đi, nhưng những người ở lại đều tương tư nghiêm trọng, gọi là “di chứng Âu Dương Suất”.

Tỷ như, mỗi khi không có việc gì làm, Tần Hạo sẽ vô ý thức ngẩn người nhìn vào cái ghế mà Âu Dương Suất từng ngồi, dĩ nhiên, đây chỉ là ảnh hưởng không lớn lắm, bệnh trạng sau một tháng đã có biến chuyển tốt, ít nhất người nào đó không hề nhìn ghế nhớ người nữa.

Di chứng nghiêm trọng nhất thì phải nhắc đến mẹ chồng tôi.

Lại nói vào một ngày nào đó tại Hàn gia, tôi, Hàn Lỗi, Hàn Ti, Tô Nguyệt Nghiên, Hàn Vũ, Hàn Mẫn, Quan Dịch, Hàn Tuệ cả đám người biết điều một chút ngồi ở phòng khách trên ghế sa lon, mẹ chồng cùng ba chồng thì chia nhau ra ngồi ở 2 ghế trên đối diện với chúng tôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận