Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“À, anh không gặp được. Mà… có vấn đề gì sao?”
Anh biết rõ Tố Nhan vẫn có ác cảm với Phỉ Nhược. Anh cũng không muốn mọi chuyện rắc rối thêm.
Tố Nhan nghe anh nói, cố kìm lại cơn phẫn nộ. Rõ ràng anh đã gặp Phỉ Nhược. Anh còn muốn sau lưng cô qua lại với cô ấy đến bao giờ chứ. Còn muốn lừa dối cô đến bao giờ.
“Dù gì cũng là em dâu, Phỉ Nhược lại sắp sinh. Không phải nên quan tâm một chút sao?”
Tố Nhan vừa nói lại quan sát biểu cảm của anh. Chỉ trách anh che giấu quá tốt.
—–
“Thật sự đi sao?”
Thiếu Quân đứng dựa vào cửa phòng ngủ, nhìn Phỉ Nhược thu dọn hành lí. Nhìn cô vác chiếc bụng to, khó khăn xoay xở, không phải cậu không muốn giúp, nhưng cậu muốn giữ cô ở lại hơn.
Phỉ Nhược nhìn Thiếu Quân, khẽ gật đầu.
“Anh cũng nên về nhà. Mọi người chắc hẳn đang mong chờ anh”
Về nhà?
Bây giờ vấn đề không còn ở tình trạng của cậu, mà còn là mối quan hệ phức tạp trong gia đình. Nếu ngay từ đầu cậu buông bỏ, sớm rời khỏi đó. Có phải sẽ không gây ra bi kịch, mà cô gái trước mặt cũng sẽ không bị liên lụy không.
“Anh xuống dưới đợi. Xong thì kêu anh”
——
Mưa rồi.
Sao đang yên lành lại mưa chứ?
Thiếu Minh lái xe trên đường lớn, nhìn cơn mưa ùn ùn kéo đến. Những cơn mưa thường làm con người ta trở nên cô đơn, nhưng hôm nay tâm trạng anh khá tốt, thậm chí còn cực kì vui vẻ. Dù cho mưa lớn, sấm chớp đùn đùn cũng không thể làm vơi bớt niềm phấn khởi của anh.
Vì sao ư? Hôm nay Phỉ Nhược sẽ quay về, bảo anh làm sao không vui đây.
[…]
Thiếu Minh nhìn bàn cơm trước mặt, lại nhìn đồng hồ trên tường. Cô nói tối sẽ về, lại không nói thời gian cụ thể. Cuối cùng phải đợi đến bao lâu đây, đồ ăn cũng đã nguội rồi.
Anh có nên đi tắm một chút không? Không được, lỡ cô đến thì sao, anh còn chưa đổi lại mật khẩu. Hay là…
Ting ting.
Tiếng chuông cửa chợt vang lên, cắt đứt sự đắn đo của anh.
Cô ấy đến rồi.
Thiếu Minh vội đứng dậy đi ra cửa, chỉ sợ người bên ngoài đợi quá lâu.
Cạch.
Cánh cửa dần mở, một thân ảnh mảnh mai xuất hiện trước tầm mắt.
“Em…”
Nụ cười trên môi anh chợt cứng đờ, lời chỉ thốt được một từ.
Mắt đối mắt, Tố Nhan nhìn anh, môi cong thành một nụ cười mỉa mai.
Ánh mắt cô thoáng chốc trở nên lạnh lẽo, không nói một lời liền lao vào trong. Nhìn thoáng qua bàn cơm, răng cắn chặt, ánh mắt lại chuyển hướng lên cầu thang, đôi chân liền tiến lên trên.
“Tố Nhan, em làm gì?”
Thiếu Minh định thần, lúc này mới hốt hoảng chạy theo cô. Lúc đuổi kịp cô đã tiến vào phòng ngủ.
“Nhan, nghe anh nói”
Thiếu Minh khó khăn giữ lấy tay cô lại bị cô dứt khoát vung ra, chân lại bước về phía phòng tắm, mạnh mẽ mở ra.
“Người đâu?”
“Người? Anh không biết em muốn làm gì. Đi, chúng ta về nhà rồi nói”
Thiếu Minh một lần nữa tiến đến nắm lấy tay Tố Nhan.
Đến lúc này cô đã không thể kìm nén nữa, mạnh mẽ rút tay ra, sự phẫn nộ hiện rõ trên mặt.
“Đến bây giờ anh vẫn còn muốn giấu em?”
“Nhan, anh…”
Thiếu Minh ngập ngừng. Cô đã đến tận đây thì hẳn đã biết hết mọi chuyện. Anh còn giả vờ làm gì nữa chứ.
“Em… biết từ lúc nào?”
“Điều đó không quan trọng. Em chỉ muốn hỏi, đứa bé… là con anh?”
Không cần nói rõ đứa bé nào, chỉ cần là người trong cuộc đều hiểu.
Thiếu Minh thoáng nghẹn họng, lời nói ra chưa bao giờ khó khăn thế này. Thừa nhận với vợ mình có một người phụ nữ đang mang thai con mình, bao nhiêu người có thể nói được.
“Ph.. phải”
Tố Nhan gật gật đầu, tựa như rất hài lòng với sự thành thật của anh.
“Nếu em không phát hiện ra mọi chuyện, hai người sẽ tiếp tục sau lưng em vụиɠ ŧяộʍ?”
“Nhan, không phải…”
—–
“Em vào đây, anh về cẩn thận”
Thiếu Quân nhìn Phỉ Nhược ngoài cửa xe, thật muốn đưa tay níu cô lại. Nhưng rốt cuộc cậu vẫn không làm được.
“Ừ, em lên đi”
Thiếu Quân nói, môi còn nở nụ cười trấn an.
Phỉ Nhược không nói thêm lời nào nữa, dứt khoát đi vào trong, chỉ còn để lại cho cậu một bóng lưng.
Thiếu Quân nhìn cô, tựa lưng ra ghế, dường như không có ý định rời đi. Tay lấy ra một điếu thuốc châm lên.
[…]
Cửa không khóa sao?
Phỉ Nhược nhìn cánh cửa rộng mở trước mặt, thầm trách anh vô ý. Lại lắc lắc đầu bước vào.
Cô nhìn bàn cơm trước mắt, khẽ cười.
Còn chu đáo như vậy. Nhưng mà, anh đâu rồi chứ?
Phỉ Nhược để vali tại chỗ, bản thân chậm rãi bước lên cầu thang.
Anh có phải ở trên đó đợi cô không?
Càng tới gần cô lại dần nghe được từng âm thanh từ phòng ngủ vọng ra. Khuôn mặt vốn háo hức dần trở nên khẩn trương. Mày khẽ nhíu.
Sao lại có tiếng cãi nhau?
Mà giọng nói này là…
Phỉ Nhược đứng nép bên cửa phòng, lúc này thì cô đã hiểu chuyện gì xảy ra rồi. Chợt cười khổ.
Đây là bắt gian tại trận sao?
“Nhan, không phải…”
“Không phải? Hay là anh đợi Phỉ Nhược sinh xong sẽ đường đường chính chính dẫn cô ấy trở về, trực tiếp ly hôn với em, cho cô ấy danh phận”
Từng câu nói lọt vào tai Phỉ Nhược, ngón tay cô từ lúc nào đã bấm vào da thịt. Chỉ hận không thể bước ra, nói rằng cô không có ý đó, nói rằng cô không nghĩ sẽ giành lấy Minh.
Cảm giác của Tố Nhan bây giờ có phải cũng giống như lúc cô thấy Thiếu Quân cùng cô ấy…
Nhưng tại sao cô lại thấy tội lỗi như vậy, lúc đó Tố Nhan có thấy tội lỗi như cô không?
“Nhan, nghe anh nói. Anh chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với em”
Hết chap 100.
Chuẩn bị ngược Minh nhé 😌

Bình luận (0)

Để lại bình luận