Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong biển người mênh mang, chỉ có hành động của cô giống như thời tiết, không thể đoán trước, cũng không thể tránh khỏi.
Không cần tập luyện dài dòng, cũng không cần lễ nghi phiền phức mào đầu.
Anh lẩn trốn trong đám đông trên đường, che giấu dụng tâm kín đáo của mình với cô.
————————————
Minh Bạch dọn đến toà nhà này khi vừa nhập học lớp 10.
Anh đã yêu cầu công ty nội thất phá vỡ tất cả các bức tường các các căn phòng trong nhà, để tất cả các phòng liên thông với nhau, sau đó lại xây thêm một căn mật thất nhỏ. Bốn bức tường trong phòng mật thất đều không có cửa sổ, vách tường sơn độc một màu đen, trong phòng chỉ có một cái ghế gỗ. Chỉ cần người ở bên trong khóa lại, người ở bên ngoài gần như không ai có thể phát hiện, mà có phát hiện cũng không thể mở ra.
Nếu một ngày nào đó anh muốn chết, đây chính là phần mộ của anh.
Con người sau khi đã trải qua những chuyện cực kỳ bi thương, cực kỳ đau lòng thì sau đó cảm xúc sẽ rất khó dao động, chính là vui cũng như không vui, đau thương cũng như không đau thương. Nội tâm luôn bình lặng ảm đạm giống như một vùng biển chết, dục vọng của thế tục đối anh mà nói giống như một mâm cơm thừa canh cặn, đói bụng thì vẫn có thể ngấu nhiên ăn một chút. Vài thói quen như thích sạch sẽ thích yên tĩnh cũng được giữ lại. Khi cảm xúc tới thì vẫn sẽ dao động, nhưng qua một lát đã trở lại thành mặt nước bằng phẳng.
Con người đều có dục vọng sống sót, thứ dục vọng đó càng mãnh liệt thì cuộc sống của họ càng vui vẻ suôn sẻ.
Nhưng Minh Bạch hoàn toàn xem nhẹ chuyện sinh tử, xem nhẹ quyền lợi, ngay cả chút tâm hiếu thắng cũng chẳng có. Đọc sách, làm bài tập là hành động quen thuộc bình thường giống như ăn cơm. Giống như trên thế giới này không có gì đáng để anh quan tâm, cũng không có gì đáng để anh để ý. Minh Bạch xem nhẹ mọi thứ, nhẹ đến mức càng ngày càng lạnh nhạt, không còn cầu mong.
Kỳ thật bản thân Minh Bạch cũng cảm thấy, nếu còn tiếp tục như vậy, một ngày nào đó anh sẽ giết chết chính mình. Khát vọng với cái chết của anh thường bộc lộ mạnh mẽ nhất vào đêm khuya. Những lúc đó Minh Bạch cảm thấy cái chết đang song hành với sinh mệnh của mình.
Không biết từ khi nào, thứ lạnh băng chết đi là sự nhiệt tình của anh
Vì thế, Minh Bạch luôn đứng một mình ở cuối tấm biển quảng cáo trong trạm chờ xe buýt.
Hưởng thụ nỗi cô độc.

Thành tích của anh luôn ở vị trí đầu, cho nên cũng luôn là người đầu tiên tự giới thiệu.
Câu giới thiệu của Minh Bạch luôn rất đơn giản. “Minh Bạch. Minh trong minh bạch, Bạch trong minh bạch.”
Có tiếng cười khẽ vang lên từ trong đám học sinh phía dưới. Minh Bạch có thể hiểu tại sao, nhưng lại không muốn để ý đến bọn họ.
Đến tận khi một học sinh nữ đứng lên bục tự giới thiệu, giọng hơi run run, dường như đang xấu hổ.
“Chào mọi người, cái kia… Tớ tên là Chi Đạo. Là cành lá chi ha.”
Chi Đạo và Minh Bạch, hai cái tên giống như trời sinh một đôi. Minh Bạch không khỏi buông bút, dừng làm bài, nghiêm túc nhìn thiếu nữ kia một cái.
Đại khái là vì vẻ ngoài của Minh Bạch cao ngạo lạnh lùng không dễ chọc, vì thế không ai dám lan truyền tin đồn vớ vẩn giữa anh và Chi Đạo, cũng không ai dám buông lời bông đùa ghép đôi Chi Đạo Minh Bạch trước mặt Minh Bạch. Họ chỉ nói: Tớ biết rồi, biết rồi, hiểu rồi, rõ rồi. (1)
(1): Như đã chú thích về ý nghĩa của tên nam nữ chính ở c4.
Bước ngoặt trong mối quan hệ của hai người xảy ra vào cuối giờ hôm đó, Minh Bạch đi đến văn phòng giáo viên, muốn xem kết quả bài thi tiếng Anh của mình. Sau khi anh trai anh chết, Mạt Hà thường xuyên chìm trong men rượu, lần này cô ấy lại nhận nhầm người. Minh Bạch còn chưa kịp đẩy Mạt Hà ra, đã thấy Chi Đạo đứng ngay ngoài cửa. Minh Bạch sợ cô nhìn thấy cảnh tượng này rồi lại đi nói lung tung, vì thế mới uy hiếp cô. Chi Đạo cũng là một cô gái thú vị, bị anh uy hiếp còn hồ ngôn loạn ngữ một trận, cũng coi như là tạo ra một gợn sóng trong cuộc sống u buồn của anh. Những lời nói đó giống như ngọn đèn yếu ớt, soi rọi một góc của màn sương mù trong tâm trí anh, rõ ràng cô chẳng cần suy nghĩ sâu xa, những lời vô tình thốt ra ấy lại khiến anh thỏa mãn rất nhiều, có lẽ nguyên nhân là do bản thân nó vừa hoang đường lại vừa có vẻ động lòng người. Minh Bạch nghĩ: Khó trách nhiều người thích xem các vở hài kịch của Châu Tinh Trì (2).
(2): Châu Tinh Trì: là một nam nhà làm phim, cựu diễn viên và nghệ sĩ hài người Hồng Kông. Được mệnh danh là “vua hài châu Á”, ông được xem là một trong những diễn viên hài nổi bật nhất của điện ảnh Hồng Kông.
Khi Minh Bạch thu con dao về lại không cẩn thận… Thật sự chỉ là không cẩn thận sượt qua một vệt nhỏ trên tai Chi Đạo, anh nhất thời sửng sốt, ngay sau đó lập tức bình ổn tâm trí đang quẫn bách, duy trì hình tượng lạnh lùng tàn nhẫn của mình.
“Nếu cậu muốn uống nước trà ngâm lỗ tai của mình… Cậu có thể thử xem.”
Không ngờ Chi Đạo lại thật sự tin những lời đó, còn sợ anh. Cho nên, rốt cuộc cô nhát gan đến mức nào?
Mỗi khi Chi Đạo lắc lư trước mắt anh, Minh Bạch không tránh khỏi ham muốn quan sát cô. Chi Đạo thật sự là một cô gái rất có sức cuốn hút, bất kể là nữ sinh hay nam sinh đều thích vây quanh cô, nghe cô kể lại những câu chuyện thú vị, rồi tất cả cùng rung đùi đắc ý bật cười. Đôi khi Minh Bạch cũng nghe được vài câu, điều không ngờ lại anh lại thật sự cảm thấy hài hước, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên. Nếu trong lớp có hoạt động theo nhóm hoặc theo tổ, có rất nhiều bạn học muốn chung đội với cô. Bởi vì Chi Đạo là người nhiệt tình lại tích cực, luôn chủ động nhận các công việc mệt nhọc, cứ như những thứ đó là những việc vô cùng thú vị vậy. Cho dù là trên đường đến trường cũng vui vẻ nhảy nhót, đá chân, đá hòn đá ở ven đường, hoàn toàn khác với những học sinh chịu áp lực học tập đến suy sụp chán nản.
Có bất mãn gì thì cứ cười cho qua, dường như bi thương đối với cô là điều gì đó rất xa xôi. Thiếu niên đột nhiên nghĩ đến một câu nói: Trên thế giới này có một loại người mang chủ nghĩa anh hùng, tức là cho dù thấy rõ chân tướng cuộc đời vẫn có thể sống đầy đam mê nhiệt huyết như cũ.
Chi Đạo chính là kiểu người như vậy, tràn ngập nhiệt tình yêu thương cuộc sống.
Giống như một mặt trời nhỏ.
Cô đột nhiên cắt tóc ngắn.
Trong lúc vô tình, Minh Bạch nhìn thấy Từ Oánh xoa xoa gương mặt phúng phính của cô, khen cô để kiểu tóc này thật đáng yêu. Gương mặt Chi Đạo bị xoa đến ửng đỏ, đôi mắt mơ hồ, cô không vui chu miệng hỏi Từ Oánh.
“Thật sự đáng yêu hả?”
Minh Bạch đột nhiên bừng tỉnh, đầu quả tim giống như bị cô nghịch ngợm cắn một ngụm.
Ừ.
Cực kỳ đáng yêu.

Vận mệnh cũng như thấu hiểu nỗi lòng thầm kín của Minh Bạch mà quạt gió thêm củi, quyết định trợ giúp anh. Chi Đạo trở thành bạn cùng bàn của thiếu niên, vẻ mặt kinh ngạc của cô cũng thành công khiến anh buồn cười.
Minh Bạch thoải mái duỗi người. Dư quang nơi khóe mắt dư quang nhìn thấy Chi Đạo đang chính nhìn chằm chằm vào eo mình. Phần da thịt chỗ đó đột nhiên thấy mát lạnh, lõa lồ, có chút không được tự nhiên, anh vội vàng hạ tay xuống.
Minh Bạch nhìn sang, bắt gặp cô lại đang liếc trộm lần nữa.
Eo của anh.
Minh Bạch cầm bút, như suy tư gì đó.
Hình tượng lạnh lùng cô độc khiến Minh Bạch trở nên khó hoà hợp trong mắt bạn bè, cô phương tự thưởng (3). Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù anh thích sự cô độc, nhưng không có nghĩa là anh vô cảm.
(3): Cô phương tự thưởng: ý chỉ một mình cô độc, hưởng thụ nỗi cô đơn. Có một bài hát trùng tên của Dương Tiếu Trăng, các bạn có thể nghe để rõ hơn về cụm từ này.
Vì sao càng ngày càng chờ mong thời gian đến trường? Vì sao trong thâm tại lại có một cổ khát vọng nóng bỏng? Minh Bạch dần dần nảy sinh tình cảm với Chi Đạo, sự lạnh lẽo thường trực cũng không tự chủ mà dần tan rã. Chỉ có cái thói quen lạnh giọng thì nhất thời không thể thay đổi. Mặt khác, anh cũng cảm thấy đột nhiên cư xử dịu dàng nhiệt tình với Chi Đạo thì có chút không ổn. Cho nên anh định làm mọi thứ chậm lại, để cô từ từ thích ứng với một Minh Bạch hoàn toàn mới, khiến cô cảm thấy kỳ thật anh chỉ có hơi chậm nhiệt mà thôi.
Nhưng lại xảy ra một vấn đề:
Chi Đạo rất nhiệt tình, thái độ của cô với anh có thay đổi, nhưng cô không cắn câu.
Minh Bạch đã xác định tình cảm của mình, còn cô lại muốn chạy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận