Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên không thể nghi ngờ là một thợ săn thành thục, nụ hôn này cực kỳ áp lực. Anh lại cách lớp quần áo xoa đỉnh đồi trước ngực cô, khiêu khích cơ thể nhạy cảm.

“Khương Từ Niên… Khương Từ Niên.” Đầu lưỡi quấy nhiều khiến giọng nói của Lê Đông mơ hồ không rõ. Tựa hồ cô có điều gì đó cấp bách muốn nói với anh.

Cô nắm lấy bàn tay đang làm xằng làm bậy trước ngực mình, Khương Từ Niên bóp lấy đỉnh đồi đã cứng lên, cách một lớp quần áo mà hơi nắn.

Lê Đông nghiêng đầu tách ra, hai chiếc lưỡi giao triền liền chia lìa, đoạn nước miếng bị cưỡng chế dọc theo khóe miệng Lê Đông chảy xuống. Cô thở hồng hộc đỏ mặt, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc mà nói với anh:

“Quan Xuyên không phải loại người tốt gì, anh đừng chơi cùng với cậu ta nữa được không!”

Trên mặt anh treo nụ cười nhàn nhạt: “Cậu ta đã từng giúp anh rất nhiều chuyện.”

Lê Đông cắn môi dưới, lắc lắc đầu, nước mắt tuôn ra, giọng nói nghẹn ngào chứa đầy uất ức: “Cậu ta… Bắt nạt em. Cậu ta muốn cởi sạch quần áo của em, cậu ta nói muốn nhìn vết thương anh đánh em, lúc anh không ở đó, cậu ta còn động tay động chân với em.”

“Cậu ta bóp cổ em ấn trên mặt đất, còn nói muốn vu hãm em, là em bỏ thuốc anh. Em vốn dĩ chưa hề làm gì, cậu ta chính là muốn nhìn anh đánh em, anh đừng chơi với cậu ta nữa.”

Nụ cười trên mặt Khương Từ Niên dần dần biến mất, Lê Đông ngẩng đầu lên, để cho anh dấu tay bóp trên cổ.

Khi nhìn thấy dấu vết lưu lại trên da thịt của cô, Khương Từ Niên đột nhiên túm vạch mở cổ áo của cô. Dấu vết tươi mới cực kỳ rõ ràng, đã từ sưng đỏ đỏ dần dần tan ra thành ứ xanh.

Lê Đông khóc đến không thành tiếng, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nước mũi cùng nước mắt từng đợt từng đợt chảy xuống, thảm trạng kia giống như bị nỗi oan thấu trời.

Nghe thấy tiếng khóc, Quan Xuyên không nhịn được mà cười điên cuồng. Cậu tựa vào vách tường, nắm tay đè trên miệng ngăn chặn vui sướng trên mặt, chờ mong tiếng ẩu đả cùng khóc kêu truyền ra ngay sau đó trong phòng.

Cửa đột nhiên mở ra.

Quan Xuyên sửng sốt, nghênh diện tiếp theo chính là một đấm. Cậu bị đánh đến đầu đập vào mặt tường phía sau, dựa vào tường mà ngã ngồi xuống.

Khương Từ Niên nhấc cổ áo cậu túm từ mặt đất lên, ngay sau đó lại là hai cú đấm thẳng vào hốc mắt yếu ớt của cậu. Một phát đôi mắt liền xanh tím, xương gò má bị trầy da, xương cốt khuôn mặt yếu ớt khiến Quan Xuyên đau đến cả khuôn mặt trở nên dữ tợn.

Không đợi cậu nói chuyện, Khương Từ Niên lại ấn cậu trên mặt đất cứ thế mà một đấm lại tiếp một đấm. Gương mặt Quan Xuyên lệch sang một bên lại bị đánh cho thẳng lại, tiếng từng nắm đấm dội vào da thịt trầm đục, đánh đến cậu không còn sức mà phản kháng.

Đôi mắt của Khương Từ Niên ánh một màu đỏ ngầu, sự bình tĩnh thong dong từ trước đến nay bị phá vỡ, lộ ra vẻ sắc bén hung ác. Anh cắn chặt khớp hàm khiến hàm dưới bạnh ra thành một đường, làn da trắng lạnh bị lửa giận công tâm lây lan. Thoạt nhìn như ác ma mới từ địa ngục bò ra, khoái cảm giết người hồi lâu về trước cùng bộc phát ra ngoài.

Thẳng đến khi xương ngón tay đánh ra máu, cơ thể Quan Xuyên như bị rút cạn ngã xuống mặt đất run rẩy vài cái, máu màu đỏ sậm máu chậm rãi chảy xuôi từ hốc mắt cậu ra, lông mi dày đậm đều bị máu tươi ngâm, trong cổ họng sặc ra vài tiếng. Cậu nghiêng đầu, như hoàn toàn không còn sức sống.

Khương Từ Niên hoàn toàn mất đi lý trí, bóp cổ cậu, trừng lớn hai mắt trống rỗng, âm trầm thì thầm: “Đồ vật của tao mà mày cũng dám chạm vào, tên chó mày có phải đã quên mất thân phận của mình hay không!”

Diêu Hình Hiến nổi trận lôi đình túm lấy cảnh sát trông coi gầm lên giận dữ: “Ai để cậu thả anh đi! Ai cho phép cậu, vì cái gì mà không ai nói cho tôi! Cậu biết chúng ta phải tốn bao nhiêu kinh phí mới bắt được anh đến nơi này không!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận