Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lực đạo của Chu Bắc Dịch lấy mắt thường có thể thấy được đang càng dùng sức, mí mắt cũng đã híp lại.

Hô hấp Tưởng Tự Trạc gấp hơn, cầm cánh tay Chu Bắc Dịch: “Tôi nói cho anh biết, muốn làm gì trên cơ thể nó đều được, nhưng anh dám làm mặt nó bị huỷ hoại, tôi sẽ không bỏ qua cho anh.”

Chu Bắc Dịch cười nhạo buông lỏng giày da ra, đá vào cổ hắn: “Hòa Uyên, cậu cho rằng cậu có mấy cái mạng? Ở trong cái trường học này phải tuân thủ theo quy củ của trường học, cậu không tuân thủ, tự nhiên sẽ có người tới trừng phạt cậu, không nói không đúng, cũng đừng trách tôi không khách khí.”

“Bắt đến phòng tạm giam.”

Hắn cười làm cho lượng máu chảy ra lượng máu càng ngày càng nhiều, Tưởng Tự Trạc không nói gì, kéo ống tay áo lên , nhìn đồng hồ.

“Anh chỉ cho em khoảng hai giờ để nói ra, nếu còn không nói, hiện tại liền theo anh đi, em sẽ không được ở trong cái trường này nữa, đương nhiên, cũng đừng nghĩ là về sau có thể được trở về.”

“Không phải em thích Rina Tsukimi sao? Em vĩnh viễn không có khả năng biết em ấy đã ở nơi nào.”

Tuy rằng lời nói ra có chút khó nghe, nhưng hắn vẫn là nghe ra được điểm manh mối.

Bị hai tên nam nhân kéo đi vào phòng tạm giam, Hòa Uyên bước đi tập tễnh gian nan đi phía trước, hai cánh tay đều ở trong tay bọn họ , không thể động đậy, mất máu quá nhiều đầu cũng bắt đầu hoa mắt, một khuôn mặt hoàn mỹ bị nhánh cây vẽ ra từng vết sẹo.

“Tưởng Tự Trạc.”

“Nếu em nói, anh liền đem em ấy mang về sao, về sau em vẫn có thể tiếp tục lưu lại trong cái trường học này sao? Hay là, cũng có thể tiết lộ chủ nhân chân chính của ấy là ai hay không, nếu sau khi em ấy tốt nghiệp, anh sẽ nói cho địa chỉ của họ cho em biết sao?.”

Mặt Tưởng Tự Trạc khó chịu đi về phía trước.

Chu Bắc Dịch nghiêng mắt nhìn hắn, thấy hắn nghiêm trang phun ra hai chữ: “Đúng vậy.”

“Ha, ha ha ha…… Ha ha ha.” Hòa Uyên cười càng ngày càng run, căn bản không thể khống chế được chính mình.

“Anh nói lời ngu xuẩn gì vậy.” Chu Bắc Dịch trừng mắt nhìn hắn: “Sao anh lại hứa với cậu ta như vậy, không thấy làm như vậy chính là đang nhượng bộ cậu ta sao?”

Tưởng Tự Trạc không có cách nào khác: “Chỉ có nó mới biết em ấy đang ở đâu.”

“Chạy đi còn có một người nữa! Không phải anh biết rõ là em ấy đã sớm bị người kia mang vào sâu bên trong núi rồi sao!”

“Mẹ nó Chu Bắc Dịch! Anh hiện tại cùng tôi nói cái này làm gì, thời điểm anh thả Hòa Uyên đi trộm chìa khóa , sao anh không suy xét vấn đề này! Không phải anh cố tình lộ sơ hở để nó đi trộm chìa khóa, vẻ mặt còn tràn đầy tự tin cảm thấy chiếc xe kia của bọn họ sẽtrốn không thoát đi được sao!”

“Tôi thấy kẻ trốn không thoát chỉ có tên ngốc này mà thôi!”

“Này này này……” Hòa Uyên tiều tụy híp mắt: “Hai người các người cãi nhau thì cứ cãi , mắng tôi khờ làm gì.”

“Câm miệng cho anh!”

“Hừ.” Hắn đơn giản nhắm mắt lại bị kéo đi về phía trước, trong giọng nói hai người nói chuyện với nhau rõ ràng nghe ra được có bao nhiêu tức giận, nhưng hắn hiểu, Hòa Uyên biết hai tên nam nhân này có tâm tư gì, tâm tư giống hắn y như đúc.

Tuần tra theo dõi trên đường cái lớn bé , Tưởng Tự Trạc trong lúc nay phải nhận rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng tiếp một cuộc phía sau lại không ngừng có cuộc gọi đến.

“Tôi dù sao cũng là một trong nhưng người sáng lậpcủa cái này trường này, nếu thủ hạ của tôi để xảy ra loại vấn đề này, nỗ lực mười lăm năm không phải là đều uổng phí sao, nhưng người sáng lập khác cũng sẽ không vừa lòng, đến lúc đó đừng trách tôi vô tình, bắt anh khai đao.”

Chu Bắc Dịch nhìn video theo dõi : “Tùy anh.”

Khuôn mặt hắn trầm lại, tháo mắt kính xuống nheo khóe mắt.

“Chu Bắc Dịch, anh hiểu biết tính tình của em ấy, anh cảm thấy nếu em ấy ở một mình, em ấy sẽ chạy sao?”

“Loại tình huống này còn muốn tôi phải nói cho anh biết? Anh không phải am hiểu nhìn thấu suy nghĩ của con người sao?.”

“Tôi đương nhiên biết, nhưng người bên người em ấy, là người của hiệp hội Nano SocietyIQ.”

“Cái hiệp hội anh nói đó là cái gì?.”

“ Câu lạc bộ chỉ số IQ cao đứng đầu toàn cầu.”

Hắn nhún vai cười , tay chống bàn nâng đầu nhìn màn hình theo dõi: “Cái loại kỳ tài này , sao lại đến nơi này, kẻ phạm tội?”

“Tư liệu bảo mật, tôi không thể nói.”

Chu Bắc Dịch nhíu mày, quay đầu nhìn về phía hắn: “Vậy vừa rồi anh sao lại sảng khoái đáp ứng Hòa Uyên có thể đem tư liệu chủ nhân của em ấy nói cho cậu ta biết! Tôi phát hiện loại người như anh vậy mà cũng có lương tâm, xem ra khi đối diện với em trai ruột, thì điểm mấu chốt của anh vẫn có thể một lần lại một lần giảm xuống.”

Hắn nhìn chằm chằm một góc máy theo dõi, mắt lạnh như băng nhìn thẳng: “Nhìn cửa chính của trường học .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận