Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mình vẫn không thể chống cự, khiến Nghiêm Kỷ thực hiện thành công.
Mộc Trạch Tê cách Nghiêm Kỷ rất xa, giận anh cũng giận mình yếu đuối, để cho anh bắt chẹt.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bướng bỉnh, cô quay đầu, nhìn theo anh. Nhưng lại nhắm mắt lại không muốn nhìn bản thân mình, cũng không muốn nhìn Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ biết cô vừa xấu hổ vừa giận, nhưng về mặt tình dục, thì cô có thể giận được bao lâu.
Nghiêm Kỷ mặc kệ, anh có rất nhiều cách trị cô, anh thản nhiên ngồi lên giường: “Mèo sao có thể không vẫy đuôi chứ.”
Nói xong anh bật hai bộ điều khiển trong tay.
Công tắc của ma quỷ được bật lên và địa ngục tình dục đang đến.
Trứng rung trên âm vật tăng lên, độ rung tăng lên kịch liệt khiêu khích các dây thần kinh phong phú và nhạy cảm của âm vật.
Mà phần mềm cao su nhét vào hậu huyệt cũng khuấy động trong cơ thể, ép đến huyệt đạo.
Trong hoa huyệt bị côn thịt tàn nhẫn đâm vào phần thịt mẫn cảm lập tức co rút kịch liệt, từng dòng nước dâm phun ra.
Hai người kết hợp lại đã phóng lớn khoái cảm quỷ dị trước đó mà Mộc Trạch Tê cảm nhận được, khoái cảm mãnh liệt tràn ra.
Cơ thể Mộc Trạch Tê lập tức bị khoái cảm cắn nuốt, như mất hồn mà rên rỉ: “A..! Ưm! A…”
Nghiêm Kỷ cười rất đẹp, nhưng lại giống như ác ma: “Tôi biết cậu có cảm giác, còn muốn giấu đi. Còn muốn giấu đi để tôi không biết? Con mèo con dâm đãng này.”
Cơ thể Mộc Trạch Tê đã mềm nhũn, mềm nhũn không có sức lực nằm sấp trên giường run rẩy.
Cô không dám chạm xuống giường bởi vì trứng rung phía trước. Phía sau lại không dám đụng vào cái đuôi không ngừng khuấy động, một chút cũng không chịu nổi.
Cả người như muốn tan ra thành nước.
Cô chỉ có thể nâng mông nhỏ lên, không dám nằm chỉ có thể quỳ trên giường.
Trước sau mỗi lần bị đâm vào một cái thì cặp mông nhỏ nhô cao sẽ nảy lên một chút, âm hộ phun nước, nhỏ xuống.
Mộc Trạch Tê cắn chăn, cơ thể run rẩy không thể kiểm soát, chỉ biết luống cuống khóc.
“A! Cái đuôi đang di chuyển! Nó đang di chuyển ! A… Nghiêm Kỷ… Ưm… a”
Đặc biệt là khoái cảm của hậu huyệt, Mộc Trạch Tê chưa bao giờ trải qua loại sảng khoái đến mức khiến cô cực kỳ sợ hãi.
“Nghiêm Kỷ… Nghiêm Kỷ… Tôi sai rồi!” Mộc Trạch Tê chịu thua cầu xin tha thứ, ê a gọi to, gọi tên Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ chưa bao giờ tưởng tượng được có thể nhìn thấy hình ảnh tuyệt vời như vậy, máu toàn thân dồn xuống bụng dưới, đầu óc như không hoạt động, anh chỉ muốn côn thịt được sảng khoái.
Anh hận không thể lập tức lao lên chịch Mộc Trạch Tê.
Kiên nhẫn, kiên nhẫn! Nghiêm Kỷ dùng sức chịu đựng cả đời mình.
Trong lòng anh ám chỉ, coi lần này như một thử thách, giả vờ để cảnh cáo bản thân mình, nhịn không được sau này cũng không thể chịch Mộc Trạch Tê nữa.
Lần này, anh thật sự đã chịu đựng được.
Côn thịt của Nghiêm Kỷ cứng đến mức gân xanh nổi lên, tiết ra dịch tuyến tiền liệt đến cực điểm, vừa đau vừa sảng khoái.
Nhưng anh phải chịu đựng được, nhìn dáng vẻ xinh đẹp dâm đãng của Mộc Trạch Tê.
Anh duỗi đôi chân dài, tư thế nhàn nhã: “Không phải chúng ta đang cách rất xa sao? Tự mình bò lại đây.”
Mộc Trạch Tê ngẩng đầu nhìn khoảng cách mà sắp khóc chết.
Giường lớn rộng 3 mét, cô và Nghiêm Kỷ cách nhau khoảng 80cm, nhưng lại xa như vậy.
Nghiêm Kỷ phất phất điều khiển từ xa trong tay, giọng điệu cổ vũ nhưng khi nói ra lại là uy hiếp của ác ma: “Bò qua đây, nếu không anh Nghiêm sẽ tăng thêm số.”
Mộc Trạch Tê biết Nghiêm Kỷ đang cố ý giày vò cô, nhưng cô lại không thể làm được gì, cô thật sự không thể chịu nổi.
Cô chỉ có thể khóc từng chút một bò qua, có khi ốc sên còn bò nhanh hơn cô.
Cô bò rất khó khăn. Hai chân không ngừng run rẩy, không còn sức lực.
Mà cô vừa động, cái đuôi mèo trong hậu huyệt khuấy động càng vui vẻ hơn. Chuông trên đuôi mèo vang lên, giống như một con mèo con đang vẫy đuôi chạy về phía chủ nhân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận