Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 100 Đút hai ngón tay vào hoa huyệt cô H
Diệp Nam Phong tiếp tục vừa ngửi vừa hôn, không chạm nhiều vào da nhưng Diệp Chi lại cảm thấy như cả người mình đều bị hôn qua. Mà sau khi tay anh vuốt ve quanh e0 cô một lúc, cô dần dần nhận thấy ngực mình trở nên căng trướng, núm vú phía trước cương cứng khiến cô kho” chịu và muốn đưa tay ra chạm vào.
Cô sốt ruột cọ xát hai ͼhân, Diệp Nam Phong lúc này mới đưa tay lên nắm lấy bầu ngực cô, trước đó anh còn chưa chạm vào mà núm vú đã cứng như đá, ở tɾong tay anh chủ động cọ tới cọ lui.
“Ưm….”
Cơn đau tɾong ngực Diệp Chi cuối cùng cũng giảm bớt, nhưng phươռg pháp này lại khiến cô hoảng sợ, cô giữ mu bàn tay của Diệp Nam Phong lại “Anh…”
Còn chưa bắt đầu, cô đã cảm nhận được thân thể của mình ướt át, nếu anh trai tiếp tục dùng cách này, có lẽ sẽ kéo dài rấtlâu mới kết thúc.
Diệp Nam Phong móc lấy ͼhân cô “Không phải em đang giả vờ ngủ sao?”
“Em thực sự không muốn…”
Cơ thể cô rõ ràng rấtvui sướng, lại làm ra dáng vẻ ċһán ghét.
Diệp Nam Phong xoay người đè lên người Diệp Chi, ấn hai tay cô lên trên, cúi đầu mút môi cô một cái nói “Ngày mai được nghỉ, tối nay chúng ta cùng thức đêm đi.”
Diệp Chi hơi híp mắt “Ưm… em còn có việc.”
“Không sao, chỉ cần có anh ở đây, chuyện gì cũng có thể làm được.”
Bất kỳ công việc gì của cô thì Diệp Nam Phong đều có thể làm được, sau khi kéo cô vận động mệt mỏi, anh sẽ giúp cô giải quyết những việc cô chưa làm xong. Năng lượng của Diệp Chi đều đã cạn kiệt nên cô không muốn cử động nữa.
Mỗi lần anh trai nói điều này, thói quen suy nghĩ của cô dần trở nên phụ thuộc vào anh.
Diệp Chi cố phớt lờ sự khác lạ tɾong lòng, cô ám chỉ nói “Em nhìn thấy giấy mời làm việc được bệnh viện gửi đến nhà. Anh hai, anh nói đúng, em rấtthí¢h bác sĩ.”
Diệp Nam Phong đưa tay vào dưới váy ngủ của cô, có lệ đáp lại “Anh đã từ chối rồi.”
Tay anh vừa chạm vào da thịt mềm mại của Diệp Chi, thân thể cô liền run lên “Á… Anh, em thí¢h anh hai mặc áo blouse trắng…”
“Phải không? Vậy anh hai phải suy nghĩ kỹ mới được.”
Diệp Nam Phong đưa ngón tay lên, ấn ma͙nh vào hoa huyệt của cô.
“Uh ưm…. ư a….”
Diệp Chi cau mày, kẹp chặt hai ͼhân, không nói được một câu h0àn chỉnh.
Cô hối hận vì lúc trước đã bỏ trốn, mỗi lần anh trai tưởng cô sẽ rời xa thì anh lại tiến thêm một bước.
Cô không ngờ Diệp Nam Phong lại coi thường nghề nghiệp của mình đến vậy, vì muốn cùng cô vui vẻ, anh có thể dễ dàng từ bỏ công việc bác sĩ của mình.
“Cơ thể của Chi Chi hiện tại quá ỷ lại vào anh. Lúc làm việc anh không thể ở bên cạn♄ em, Chi Chi kho” chịu thì phải làm sao bây giờ?”
Anh đúng là một kẻ vô lại.
Diệp Chi quay đầu đi, không muốn nghe bất kỳ lời nói nào của anh nữa, nhưng cô vẫn phải trả lời anh “Nếu không nhìn thấy anh hai… ừm… em sẽ không nghĩ tới nó nữa…”
Diệp Nam Phong tiếp tục di chuyển ngón tay xuống phía dưới, lấy ra hai ngón tay đút vào tɾong lỗ huyệt của cô.
Hai ngón tay cùng đút vào vẫn có hơi chen chúc, Diệp Chi cắn môi dưới, thở hển hển tiếp nhận sự xâm nhập của ngón tay.
Cũng may bên tɾong có co dãn nên không quá đau, chỉ có hơi căng một chút, Diệp Chi liếc nhìn cánh cửa “Anh hai, có thể…. ư…. chờ ba mẹ đi vắng được không?”
Đôi mắt cô ươn ướt, kho”e mắt và hàng lông mày đều ửng đỏ, lần nào cô cũng thể hiện vẻ mặt này, nhưng Diệp Nam Phong vẫn không thấy ċһán, càng nhìn càng thí¢h, vì thế mà anh luôn trêu chọc cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận