Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Dung đương nhiên biết mẹ muốn làm gì, nhưng đó chỉ là nỗ lực tuyệt vọng mà thôi.
Mở cửa tủ kính đặt nước hoa, Thời Dung thản nhiên gật đầu rồi lấy ra một chiếc lọ đơn giản sach sẽ.
“Đây là nhãn hiệu gì?” Thời Di hỏi, tiến lại gần anh, dụi chiếc cằm nhỏ nhắn vào ngực anh “Chưa từng thấy.”
Thân bình sach sẽ đến mức không có nhãn hiệu nào, chỉ có một vết lõm khó thấy ở góc dưới bên trái.
Thời Dung giải thí¢h “Chú mua nó khi đi du lịch ở miền Nam nước Pháp. Nó được sản xuấtcùng một xưởng với dầu gội đầu của gia đình chúng ta. Người thợ làm ra nó nói rằng đây là công thức gia truyền hàng trăm năm nay.”
Cô uể oải dựa vào người anh, không có ý định né tránh “Cháu thí¢h mùi này.” Chóp mũi của cô cọ xát vào chiếc cổ nhạy cảm của anh “Cảm giác như ở nhà vậy.”
Thời Dung khẽ mỉm cười, hơi thở như có như không lướt qua mặt cô.
Tim Thời Di đập nhanh hơn, miệng khô khốc nhếch lên, cọ xát vào cằm anh.
Anh không tránh né cô, sau khi xịt một ít nước hoa lên cổ tay, xoa một ít nước hoa lên cổ, xoa sau tai Thời Di, sau đó trượt xuống ngực cô, cẩn thận thoa lên làn da trắng nõn mềm mại mùi hươռg của anh.
“Nếu cháu thí¢h thì cho cháụ” Thời Dung trầm giọng nói “Để cháu nhiễm hươռg vị của chú.”
“Hương vị của chúng ta.” Thời Di sửa lại, thuận theo sức lực bám vào người anh, mông nhỏ ngồi trên chiếc bàn trước mặt anh, hai ͼhân dang rộng, quấn quanh vòng eo săn ¢hắc của anh, lòng bàn ͼhân mềm mại cọ vào dương vật của anh.
Du͙c vọng của Thời Dung cũng bị cô khơi dậy, bàn tay to lớn của anh luồn ra sau lưng cô, nhẹ nhàng vuốt ve qua khe hở trên dây áo.
“Mặc quá ít.” Anh nói một cách nghiêm túc, như thể giáo viên đang bình luận bài tập về nhà.
“Muốn không?” Thời Di dính chặt vào cổ anh, giống như một con hồ ly tinh không xương.
Anh đứng thẳng, nhưng trên người lại treo một người phụ nữ quần áo không chỉnh tề, Thời Di hơi đỏ mặt khi nhìn thấy tư thế của hai người tɾong gương.
“Người khác sẽ nhìn chằm chằm vào cháụ” Thời Dung nghiêm mặt nói “Chú không thí¢h người khác nhìn cháụ”
“Chú có thể để lại dấu vết của mình, những người khác sẽ không dám nhìn xa hơn.”
Thời Dung cười nhẹ, lồng ngực khẽ rung lên, ôm thật chặt cơ thể mềm mại của cô, giữa hai người không hề có một khe hở, cúi đầu thổi hơi vào sống lưng cô.
Da của Thời Di mềm mại và nhạy cảm, lông tơ dựng đứng khi gặp không khí lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận