Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thái y đi cùng đã bị mưa tên bắn chết, Đỗ Yểu Yểu sốt cao liên tục, Thẩm Giai đã dùng các cách thường gặp như đắp khăn mát và đút nước lành cho nàng nhưng vẫn vô ích.
Cách đây trăm dặm là biển rừng núi non, không hề có một thôn làng nào. Bọn đạo tặc đang đuổi theo ở phía sau, họ không thể dừng lại giữa đường. Đoán chừng trong Kim Đô thành đã bày sẵn thiên la địa võng, họ đi tới đó thì chỉ có nước bó tay chịu trói mà thôi.
Tay chân Đỗ Yểu Yểu rã rời, đầu óc mê mang, suốt quãng đường phải nhờ Thẩm Giai ôm hoặc cõng giúp. Lương khô bọn họ mang theo đã cất đó mấy ngày, vừa khô, cứng vừa không có dinh dưỡng. Để giữ thể lực, các hộ vệ bắt dã thú rồi xé thịt ăn sống.
Họ không đốt lửa vì sợ ban ngày lộ khói, ban đêm có ánh lửa sẽ làm bại lộ hành tung của mình.
Thẩm Giai nhai nát lương khô rồi đút cho Đỗ Yểu Yểu, nàng cố gắng nuốt xuống bụng. Tối đến, nàng bị đau dạ dày, đau đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hẳn ra, ngất lịm.
Ăn thịt sống làm tình trạng của nàng xấu đi, nàng nôn mửa liên tục, bãi nôn chỉ toàn dịch mật.
Đến đêm thứ tư, hầu như nàng đã rơi vào trạng thái mất ý thức, hôn mê bất tỉnh.
Thẩm Giai ôm Đỗ Yểu Yểu ngồi tách mình với các hộ vệ.
Màn đêm u tối, trăng cô độc, thê lương. Bóng cây lay động theo chiều gió, cành lá um tùm tựa lũ cô hồn hiện về lấy mạng người ta.
Nữ tử trong lòng phảng phất đóa hoa héo úa, chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi mà nét kiều diễm đã vơi, hốc mắt lõm vào cùng chiếc cằm gầy nhọn thấy rõ.
“Yểu Yểu.” Thẩm Giai dán mặt vào mặt nàng, cảm nhận hơi thở ấm áp nhưng thoi thóp của nàng. Lần đầu tiên trong đời hắn biết thế nào là mù mịt, bất lực, tuyệt vọng và bối rối.
Cứ như thể con thú bị nhốt trong lòng.
Lệ ứa ra khỏi khóe mắt hắn, chảy lên má nàng lúc nào không hay.
Mưa à?
Đỗ Yểu Yểu như đang trôi lênh đênh giữa làn sương trắng xóa và mênh mông, vùng vẫy cách mấy cũng không tài nào thoát ra. Bỗng có thứ gì đó ấm áp chạm vào mặt nàng, một giọt nước rơi xuống khóe môi. Nàng liếm lấy nó, mằn mặn, giống như nước biển.
Nàng trở về hiện đại rồi ư?
“Yểu Yểu, Yểu…” Thẩm Giai phát hiện Đỗ Yểu Yểu mấp máy môi thì mừng rỡ kêu lên.
Mấy ngày qua, nàng lúc thì hạ sốt, lúc thì sốt cao đến đáng sợ, hầu hết đều hôn mê, không phải rên rỉ một cách khó chịu thì nói sảng, không thể nói với hắn tròn một câu nào.
Mí mắt Đỗ Yểu Yểu nặng tựa ngàn cân. Nàng phải cố gắng lắm mới hé được mắt ra.
Lọt vào mắt nàng là một gương mặt mệt nhoài đầy bụi, cằm lún phún râu.
Gương mặt ấy đang thốt những câu ngắc ngứ, khản đặc, không còn du dương như ngày xưa nữa.
“Yểu Yểu, nàng tỉnh lại rồi! Nàng có thấy khỏe hơn chút nào không?”
Trong ấn tượng của Đỗ Yểu Yểu, Thẩm Giai là một người sạch sẽ, ngăn nắp, lạnh lùng và ngạo mạn, hiếm khi thấy hắn trong dáng vẻ lôi thôi, lếch thếch như này.
Nàng gắng gượng nhếch môi lên, bật ra một chữ: “Xấu…”
Thẩm Giai đỡ lưng Đỗ Yểu Yểu lên rồi đút nước trong bình cho nàng: “Ta lo sốt vó lên, vậy mà nàng tỉnh lại còn có tâm trạng đùa với ta nữa hả?”
Đỗ Yểu Yểu nở nụ cười nhợt nhạt.
“Nàng muốn ăn gì không?” Thẩm Giai hỏi.
Đỗ Yểu Yểu lắc đầu. Dạ dày nàng như đang thiêu cháy vậy, cơn nóng rát dâng lên từng cơn, chắc là không ăn được gì rồi.
Nàng sốt li bì nên không biết đã qua bao lâu: “Chúng ta đi mấy ngày rồi?”
Thẩm Giai đáp lời: “Nay là đêm thứ tư rồi.”
“Ngày thứ tư à.” Đỗ Yểu Yểu ngơ ngẩn than thở.
Ít nhất cũng phải mười ngày nữa thì người ở Kinh Thành mới đến cứu được, có thể là nàng… không đợi được đến lúc đó.
Thẩm Giai thấy nàng lặng đi thì lòng đau như cắt, dịu dàng dỗ dành: “Không sao đâu Yểu Yểu, ta sẽ không bỏ nàng lại đâu, nàng phải mau mau khỏe lại nhé.”
Đỗ Yểu Yểu khẽ cười, im lặng không đáp gì.
Thẩm Giai lấy chủy thủ ra rạch một đường lên vết thương đã đông máu trên cổ tay. Máu chảy tuôn, hắn đưa đến bên miệng nàng.
Đỗ Yểu Yểu thấy cổ tay hắn sưng đỏ như thể vết thương đóng vảy rồi bị rạch ra lại thì hoảng hồn: “Chàng làm cái gì thế? Chàng điên rồi ư?”
Thẩm Giai lại tỏ ra như chẳng hề hấn gì, săn sóc bảo: “Nàng đã uống mấy ngày nay rồi. Yểu Yểu, mau há miệng nào.”
Mùi máu tanh quẩn quanh chóp mũi, máu từ môi thấm vào đầu lưỡi. Vành mắt Đỗ Yểu Yểu đỏ hoe, nàng quay đầu đi: “Ta không uống, chàng lấy ra mau lên!”
Thẩm Giai làm theo. Song, hắn không băng bó lại mà cứ để máu chảy xuống thành dòng như thế. Nó rơi lộp độp xuống đất khiến cho đất dính đầy máu.
“Thẩm Giai, chàng làm gì vậy hả!” Đỗ Yểu Yểu giận đến mức nước mắt tuôn rơi.
“Nàng chết thì ta chết theo nàng.” Giọng Thẩm Giai nhẹ bẫng.
Đỗ Yểu Yểu bèn giật cổ tay hắn qua vội vã mút cho đến khi được chừng một cái cốc nhỏ. Thấy gương mặt hắn tái nhợt vì mất máu, nàng bật khóc, trách cứ: “Uống rồi đấy, chàng hài lòng chưa?”
“Hài lòng rồi.” Thẩm Giai lau nước mắt cho nàng, nở nụ cười mãn nguyện: “Yểu Yểu thương ta quá ta.”
“Tình của ta, sao ta không thương cho được?” Đỗ Yểu Yểu thì thào, đoạn nàng thở dài rồi nói: “Cứ thế này cũng không phải cách.” Hắn phải mang theo nàng, lại còn phải cho máu liên tục. Hắn có phải Đại La thần tiên đâu!
“Cầm cự được ngày nào hay ngày đó.” Thẩm Giai lấy khăn lau sạch vết máu trên tay, trò chuyện với Đỗ Yểu Yểu: “Hôm nay ta mới ăn thịt thỏ tươi nên sung sức, nhiều máu lắm.”
Đỗ Yểu Yểu khẽ khàng vuốt ve vết rạch trên cổ tay hắn, dịu dàng hỏi: “Ăn sống có tanh không?” Hôm qua nàng vừa được đút cho ăn đã nôn thốc nôn tháo ra rồi.
Thẩm Giai hà hơi vào mặt nàng: “Nàng ngửi đi.”
Nhưng đó lại là mùi thanh thanh của cỏ, điều này làm Đỗ Yểu Yểu rất khó hiểu.
Thẩm Giai bèn giải thích: “Ở đây có một loại dược thảo nhai trong miệng sẽ khử được mùi lạ.”
“Ừm.” Đỗ Yểu Yểu gật đầu với hắn: “Vậy thì tốt rồi.”
Thẩm Giai kề sát nàng hơn, vừa ngửi vừa nói: “Ta thêm nước dược thảo trong nước uống của nàng nên Yểu Yểu vẫn thơm lắm nha.”
Hơi thở ấm áp của hắn phả vào cổ nàng, ngưa ngứa, như có con sâu nhỏ đang bò. Đỗ Yểu Yểu khẽ bật tiếng rên, khó chịu đẩy hắn ra.
Giá như nàng là Đỗ Yểu Yểu ở hiện đại, có cơ thể khỏe mạnh thì nhất định có thể chạy trốn, bôn ba, ăn thịt sống, ăn cỏ thơm cùng hắn.
Nhưng đó chỉ là giá như!
Nàng yếu ớt thế này, cứ bị bệnh hôn mê suốt, dạ dày đau nên ăn không vào, đi bộ cũng chẳng nổi.
Sức sống của nàng đang dần cạn kiệt.
Nàng chỉ toàn liên lụy hắn, là gánh nặng cản trở mọi người chạy trốn mà thôi.
“Thẩm Giai…” Đỗ Yểu Yểu khó khăn gọi.
Thẩm Giai nhìn hàng lệ trong vắt đọng lại trong mắt cùng với vẻ mặt đầy bịn rịn, muốn nói lại thôi của Đỗ Yểu Yểu.
Linh tính mách bảo nàng sẽ nói gì, hắn bèn đặt ngón trỏ lên môi nàng: “Ta không quan tâm bao nhiêu người phải chết. Ta chỉ cần nàng sống thôi Yểu Yểu à.”
“Nàng chết rồi thì bao nhiêu người sống sót cũng không có ý nghĩa gì với ta cả.”
“Kể cả mạng sống ta cũng không…”
“Chàng đang nói ngốc nghếch gì thế hả?” Nước mắt lã chã rơi, Đỗ Yểu Yểu mắng: “Tính mạng ai cũng đáng quý cả!”
Nàng không chấp nhận tư tưởng mạng người như cỏ rác của hắn, nhưng nàng còn ngạc nhiên hơn nữa khi sau này hắn sẽ trở thành một kẻ quyền thần được lưu danh sử sách và đau khổ cùng cực vì một nữ nhân.
Trong lòng cảm thấy ngọt ngào là thế nhưng ngoài miệng nàng lại khuyên nhủ: “Mai này chàng sẽ cống hiến cho xã tắc, đem lại lợi ích muôn đời, tạo phúc cho con dân bách tính mà, bởi vậy mới nói mạng của chàng quan trọng lắm.” Còn cả rừng hậu cung thì nàng không nhắc đến.
Thẩm Giai không quan tâm đến những điều đó, nghiêm túc bộc bạch: “Ta chỉ muốn có một ngôi nhà, nhà cửa sum vầy thôi. Tháng ngày ở bên Yểu Yểu là quãng thời gian ta hạnh nhất trong đời.”
Đỗ Yểu Yểu không thốt nên lời, ngập ngừng trăn trở: “Nếu như chàng không kiên trì nổi, muốn bỏ ta lại… thì nhất định phải cho ta biết sớm đấy…Chàng cứ nói đi, ta sẽ không trách chàng đâu…”
Chứ đừng bỏ nàng lại, mặc nàng ngốc nghếch chờ đợi, để rồi bao niềm tin bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.
Đỗ Yểu Yểu đã chịu đủ cảm giác phải chờ đợi ở ba mẹ ngay từ khi còn nhỏ rồi.
Thẩm Giai thề son sắt: “Yểu Yểu, ta mãi mãi không bao giờ bỏ nàng lại đâu, ta thề!”
“Ta tin chàng.” Đỗ Yểu Yểu sẵn lòng tiến thêm một bước về phía hắn, nhưng nàng lo rằng mình sẽ không trụ nổi nữa.
Một niềm tiếc nuối vẫn còn khắc khoải trong tim nàng. Sau khi đắn đo suy nghĩ, Đỗ Yểu Yểu cất tiếng: “Thẩm Giai, ta xin chàng một chuyện…”
“Sao?”
“Lỡ ta có mệnh hệ gì, xin chàng hãy trả lại tự do cho nhà cô mẫu. Tống Hành Giai từng có ơn với ta.”
Sắc mặt Thẩm Giai tối sầm xuống. Hắn thật lòng muốn chất vấn rằng đến lúc này rồi mà nàng vẫn không buông bỏ được Tống Hành Giai ư? Là ân huệ gì mà khiến nàng vẫn nhớ báo ơn một nam nhân khác trong khi mạng sống của nàng đang lay lắt từng phút từng giây chứ?
Bầu không khí tức thì trở nên nặng trĩu, gượng gạo.
Đỗ Yểu Yểu cụp mắt xuống, hàng mi mảnh dài che khuất đôi mắt.
Nàng nằm yên. Dưới ánh trăng, trông nàng tựa chú bướm sắp lìa đời.
Yết hầu Thẩm Giai khẽ lăn mấy vòng: “Được, ta hứa với nàng, nếu chúng ta có thể hồi kinh thì ta sẽ trả lại tự do cho Tống gia.”
Đỗ Yểu Yểu vừa muốn cảm ơn thì hắn lại bồi thêm một câu: “Nếu nàng có mệnh hệ gì, ta sẽ giết Tống Hành Giai, cho hắn tuẫn táng cùng nàng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận