Chương 1000

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1000

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bốn mắt nhìn nhau, căn phòng đột nhiên trở nên an tĩnh.
Ánh mắt Giang Đình dừng ở chóp mũi ửng đỏ của cô.
Lâm Chi Nam biết mình không có bất kỳ lập trường nào đi trách cứ, người mà anh ta cứu là cô, cô cảm ơn còn không kịp nữa là.
Nhưng cảnh tượng chiếc xe nổ tung ở dưới chân núi luôn xuất hiện trong đầu cô, không ném đi được.
Mỗi lần nghĩ đến, môi cô phát run.
Trước ngực Giang Đình nhói đau.
Lúc chiếc xe rơi xuống đến gần với thời khắc tử vong, trước mặt anh ta cũng lướt qua gương mặt này.
Anh ta tiếc mạng, nhưng có khoảnh khắc như thế, trong đầu hiện lên suy nghĩ ti tiện.
Nếu như anh ta cứ thế chết đi, ít nhất cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ anh ta.
Nhưng Giang Đình quên mất cô còn chưa đến 20 tuổi, ở độ tuổi này gánh vác sinh mệnh nặng nề, chỉ sợ cả đời này không được an bình.
“Khi đó tình huống khẩn cấp, anh không có thời gian nghĩ nhiều như vậy.”
Giọng nói của anh ta nhỏ xuống, kiên nhẫn giải thích.
“Anh không muốn chết, lúc xe rơi xuống chân núi, anh có nhảy ra, chỉ là khoảng cách quá gần, bị vụ nổ tác động đến.”
Một câu ngắn ngủi không nghĩ quá nhiều, mắt Lâm Chi Nam lại chua xót muốn chảy nước mắt.
Giang Đình tự giễu “Chỉ là bây giờ anh như thế này, chiều nay không cách nào ra sân bay tiễn em.”
Lâm Chi Nam lắc đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nhìn xa xa, khóe môi anh ta hơi khô, sợ anh ta khát nước, cô nhanh chóng đi rót cho anh ta một cốc nước ấm, dựa vào thói quen cho anh ta uống, lại dùng bông tăm thấm môi cho anh ta.
Giữa bọn họ đã lâu không thân mật như vậy, tim Giang Đình vô thức đập thình thịch hai cái.
“Em muốn nói xin lỗi anh.”
Tay Lâm Chi Nam run lên, trong lúc nghẹn ngào, giống như có nước mắt muốn rơi xuống, lại bị cô đè nén.
Cô kể từng chuyện trong quá khứ.
Ở biệt thự cố ý vạch trần vết sẹo trong quá khứ của anh ta.
Dùng từng lời nói dối khuấy đảo cuộc sống của anh ta đến long trời lở đất, sau khi đạt được mục đích lại yên ổn bứt ra, cô thật đúng là xấu xa.
“Nếu không có em, cuộc sống của anh sẽ thuận buồm xuôi gió, mấy thứ lừa gạt dối trá vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện.”
Cô nói “Giang Đình, là em có lỗi.”
Quá khứ cô giống như một con trùng hút máu chỉ biết đòi lấy và lừa gạt, nhưng theo thời khắc chiếc xe rơi xuống vách núi, áy náy mà cô che giấu lại tràn đầy trời đất vọt tới.
Nước mắt rơi ở trên bông tăm, Lâm Chi Nam vội vàng lấy tay lau.
Ánh mặt trời từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào đáy mắt người đàn ông, anh ta nhìn cô rất lâu, nhìn gương mặt còn chưa đến phong hoa chi thịnh, không lúc nào không nghĩ đến tâm cơ và chạm đến phòng tuyến cuối cùng của lương tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận