Chương 1007

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1007

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỗi một nét bút đều cứng cáp hữu lực, màu mực vẫn còn mới, giống như mới viết không lâu.
Nét chữ này cô vô cùng quen thuộc, đã từng ở vô số khoảnh khắc sàm sỡ, cô luôn treo trên cổ anh ta để anh ta dạy cô viết chữ, anh ta bị quấy nhiễu đến phiền sẽ lấy ra bút máy, nắm tay cô dạy cô viết chữ.
Cô lại đột ngột bất ngờ hôn lên cằm anh ta, quyến rũ anh ta.
Bây giờ nhìn lại chữ viết này, tình cảm vô cùng phức tạp vọt đến chóp mũi.
Nhìn xuống dưới, giống như có cảm giác chua xót không kìm được cứ thế tràn ra, khiến cho mắt mỏi nhừ, sau cùng hóa thành nước đọng, rơi xuống trên trang giấy với nét bút xanh.
Cô hít một hơi thật sâu, sau cùng nhịn xuống.
Nam Nam
Anh giống như một thằng nhóc mới lớn không kìm được mà suy đoán khi nào em nhìn thấy bức thư này, là sau khi kết thúc tất cả đến Mỹ? Hay là lúc vô tình đi học nào đó? Hoặc là vĩnh viễn không biết.
Nghĩ đến một chút khả năng cho dù đặt ở bên cạnh em, nhưng em lại vĩnh viễn không mở ra, anh lại không kìm nén nổi xúc động khi viết.
Giờ phút này em đã ngủ thiếp đi, tư thế ngủ giống như trước kia, thích hất gối đầu, có lẽ là hai ba ngày đã quen, em không còn mâu thuẫn với anh như thế, buổi tối lạnh còn có thể lần theo nguồn nhiệt đến gần anh.
Anh gần như sắp quên mất loại cảm giác này, cầm lấy ngón tay em mà vẫn run, chỉ sợ đây là giấc mộng thôi.
Giấc mộng như thế anh không chỉ nằm mơ một lần.
Lúc dán bên tai em, anh nghe em gọi tên một người đàn ông khác, lẩm bẩm thì thầm, anh không nhịn được mà nghĩ, rốt cuộc là tín nhiệm đến xương tủy bao nhiêu mới có thể khiến cho ngay cả nằm mơ em cũng có thể gọi tên người đó.
Cũng chính vào giây phút đó, anh dường như thấy được kết cục của chính mình.
Cho dù anh làm gì, em vĩnh viễn không yêu anh nữa.
Rốt cuộc là chỗ nào phạm sai lầm mới khiến cho anh làm gì cũng đều là đẩy em càng lúc càng xa.
Anh bắt đầu hâm mộ Lục Nhất Hoài, anh hối hận khi đó dễ dàng thả em đi, thậm chí vô số lần nghĩ đến, nếu chúng ta gặp nhau, em không cần khổ cực ngụy trang như vậy, không cần cẩn trọng từng bước.
Phải khác với hiện tại?
Nhưng cho dù có ảo tưởng bao nhiêu lần đều không phải là thật.
Anh không có nhiệt tình ấm áp như cậu ta, không nhanh chóng tự ngẫm và kiên định không đổi như cậu ta, không như cậu ta chưa bao giờ gò bó, đến tuổi này vẫn có thể cho em một tình yêu hoàn chỉnh.
Anh chỉ có sự ích kỷ và lạnh lùng, rất xin lỗi vì để cho em phải tiếp xúc với một phiên bản kém cỏi của anh như thế.
Chúng ta như thế nào đây?
Hai mươi tuổi anh không gặp được em, 27 tuổi anh định trước mất đi em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận