Chương 1009

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1009

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người biết buông bỏ đúng lúc sẽ nhận được món quà lớn của thế giới.
Mới vừa vào đến MIT, khẩu hiệu của trường giống như một tảng đá thật sâu đánh vào trong lòng Lâm Chi Nam, để lại một vết lõm, Lâm Chi Nam có thể từ trong tinh thần hoang mang loáng thoáng ngửi được khói đặc nổi lên.
Có một khoảng thời gian rất dài Lâm Chi Nam luôn cảm thấy mình khá được, trái tim chu đáo tinh tế thấm sâu vào trong xương tủy cô, thói quen của cô là trong mỗi đầu khe hẹp đều để lại đường lui cho chính mình, cũng có thói quen chạy trốn và lựa chọn người khác sau khi ngửi thấy nguy hiểm, trong lúc ở chung với đàn ông chính là như thế, ở trên con đường tương lai trong cuộc sống cũng lựa chọn tuân theo nguyên tắc này.
Từ nhỏ cô đã có ưu thế về các môn khoa học và nắm giữ kỹ năng sinh tồn, khiến cho cô tự xưng là không ngừng vươn lên, cộng thêm viện học và công việc bận rộn ở Yến Đại, trong nước không đề cao chủ nghĩa cá nhân, thành tích đứng đầu ở trong nước mang đến cho cô loại ảo giác đứng vững gót chân.
Nửa đời trước dựa vào chút tiểu thông minh kia, cô trôi qua xem như khá tốt, thế nhưng loại thông minh này ở trước mặt trí tuệ tuyệt đối và chuyên nghiệp trác tuyệt không đủ nhìn.
Đả kích đầu tiên đến từ bạn cùng phòng với cô.
MIT có ký túc xá dành riêng cho sinh viên, nhà ăn chung cùng với các điều kiện cực kỳ tốt khác khiến cho cô vĩnh viễn bỏ đi dự định thuê trọ ở bên ngoài.
Cứ như thế cô quen biết với một nữ sinh là sinh viên trao đổi của Nhật Bản.
Haruna Suzuki.
Nói đến chuyện này đúng là khó mà mở miệng, hơn mười năm trong quá khứ sớm chiều ở chung bên người bạn thân Diệp Thanh mang đến cho cô một tình yêu với văn học, dưới ảnh hưởng của bạn bè, cô tiếp xúc được với phong cách nghệ thuật đa dạng và muôn hình muôn vẻ của các quốc gia, giống như văn tự chảy xuôi bên sông Rhine cô tiếp xúc chỉ nhiều không ít.
Cô ghét những lời dài dòng và tối nghĩa của Kawabata Yasunari, giống như trước đây oán niệm những tác phẩm dài đằng đẵng của Dostoevsky, cô chung tình với văn học cận lớn của Hoa quốc, nhất là những tác phẩm của bọn họ về giai đoạn đàn áp phần tử trí thức trong cách mạng văn hóa.
Mỗi lần đọc qua đều có xúc động muốn khóc, nghiến răng nghiến lợi.
Thế nhưng những thứ này còn kém xa so với bạn cùng phòng cô ở Đại học Tokyo.
Những cuốn sách của Hoa quốc được cất trong Đại học Tokyo đủ chứa bốn thư viện, tất cả đều được cô ấy nghiên cứu và xem từng chút một, những chữ ít gặp và chú giải trong văn học từ trong miệng cô ấy hạ bút thành văn.
Trong lúc nhất thời, bởi vì cùng là da vàng mà không phân rõ ai mới là người nước Hoa.
Khái niệm yêu nước trừu tượng luôn ăn sâu bén rễ trong lòng Lâm Chi Nam, lúc này lại giống như một cái tát xấu hổ đánh mạnh vào mặt Lâm Chi Nam.
Mà tự do ở MIT chỉ là một khoảng cách cách một đường ranh giới.
Người phóng túng dùng nó sống uổng phí thời gian, giống như Sisyphus dành cả ngày để đẩy viên đá của ông ta, chỉ có một lượng nhỏ người có trí tuệ sống giống như con người.
Cô thấy chính mình phí cả một ngày để nghiên cứu một môn học, trong khi người khác chỉ mất nửa tiếng.
Chính vào lúc đó, Lâm Chi Nam tỉnh táo nhận ra được thiên phú của ban thân không đủ, trí lực không được.
Cô thử đem những hoang mang này nói cho Ôn Thời Khải, trước đó ở Yến Đại nhìn thấy anh ta không chịu làm gì cả, thì ra người chăm chỉ cố gắng lại thu hoạch được ít chính là cô.
Ôn Thời Khải từ tốn đáp “Em cảm thấy rõ ràng chúng ta đi theo ngay sau chân giáo sư, nhưng sau cùng người tụt lại phía cuối lại là chúng ta?”
Lâm Chi Nam sa sút tinh thần gật đầu.
Cô quen thuộc với kiểu giáo dục theo yêu cầu, cho dù vào Yến Đại, bài tập các môn khoa học phức tạp và trí thức kéo lấy cô, cô lấp đầy thời gian học tập, tranh thủ thành tích ưu việt.
Chỉ khi thoát khỏi sinh hoạt bận rộn như vậy, trước mặt tự do, trái lại cô thấy mê mang.
“Từ hậu tích bạc phát này, em nghe qua rồi nhỉ, rất nhiều chuyện một lần là xong, tích lũy tuyệt đối trước mặt thiên phú và trí lực đều phải nhường đường.”
hậu tích bạc phát tích lũy lâu dài sử dụng một lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận