Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu có cảm giác cách một cái điện thoại anh giống như muốn đem phổi đều rống cho nhảy ra ngoài.

Chờ đến khi Thẩm Nghiên hiểu ra chuyện gì đang xảy ra cậu đột nhiên vọt tới mép giường bắt đầu lay vai Đào Đào.

Cậu không cẩn thận đụng vào trán của cô, Thẩm Nghiên chợt giật mình vì trán cô rất nóng.

“Đm! Sao lại nóng như vậy!”

Bây giờ cậu rất bất sốc.

Đào Đào từ nhỏ đến lớn chưa từng bị bệnh.

Mấy loại bệnh cảm lạnh và phát sốt này căn bản chưa từng xuất hiện ở trên người cô, giờ nó xảy ra bất ngờ như thế đại não cậu có chút không tiếp thu nổi.

“Anh, anh rể, tôi, chị của tôi giống như đang phát sốt.”

Điện thoại vẫn chưa bị ngắt.

Bên kia truyền đến tiếng khởi động xe.

“Gọi điện thoại cho ba cậu đi, nhờ thầy Thẩm đưa người tới bệnh viện, cứ để cô ấy phát sốt như thế sẽ xảy ra chuyện.”

“À được, tôi, tôi sẽ gọi cho ba tôi ngay.”

“Giữ liên lạc với tôi để tôi biết tình hình bên kia, hiện tại tôi đang đến đường cao tốc.”

“Không, không phải, ngày mai anh còn có lớp sao, anh đây…”

“Bớt mẹ nó nói lời vô nghĩa đi.”

Giây tiếp theo liền ngắt cuộc gọi.

Thẩm Nghiên nhìn trái nhìn phải rồi giơ tay sờ trán một chút, lúc này mới lấy điện thoại gọi cho Thẩm Dương.

Giờ đây Thời Thác cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình tất cả đều cuốn lấy nhau.

Anh ở bên Đào Đào cũng đã hơn một năm rồi, từ trước đến nay anh chưa thấy cô đổ bệnh.

Hai người tuy luôn lăn lộn với nhau, năm trước mùa đông lạnh như vậy còn chạy ra ngoài thế này thế nọ nhưng khi đó Đào Đào cũng không hề đổ bệnh.

Mà hiện tại.

Anh dường như đã biết tại sao Đào Đào lại đổ bệnh.

Chỉ cần anh nhìn thoáng qua thôi anh có thể nhìn ra cô nhóc này có gì đó không đúng là bởi vì cô gái nhỏ này lúc ngủ sẽ không thích mặc quần áo.

Cặp sách cũng chưa bỏ ra, giày cũng chưa cởi, bộ dạng này là đã quá mệt nên mới thành ra như vậy.

Nghĩ thế Thời Thác cảm thấy khoé mắt mình đều đang run rẩy.

Anh đưa chân nhấn ga, lúc này đêm đã khuya đèn đường sáng còn Thời Thác lại cảm thấy quãng đường 200 km rất xa.

Ờ bệnh viện của Ninh Xuyên, Đào Đào nằm trong phòng nghỉ truyền dịch.

Sốt cao không lùi, sốt lên tới 39 độ nên cô như mất đi ý thức.

Lúc này cô cường chống đem mí mắt mở ra, tầm nhìn còn có chút mơ hồ.

Thẩm Dương cùng Thẩm Nghiên ngồi ở hai bên cô, cô từ từ suy nghĩ vừa muốn nói gì đó thì cổ họng lại cảm thấy khó chịu.

Thẩm Nghiên lúc này đang chóng mặt thiếu chút nữa thiếp đi. Thấy cô tỉnh lại cậu mở nắp chai nước suối ra đưa qua cho cô.

“Chị cũng thật là trâu bò, sốt tới tận 39 độ đấy. Nếu không phải anh rể em gọi đến nói chị bị bệnh thì không chừng chị sẽ thiêu mình trong căn hộ đó luôn rồi.”

Vừa nói lời này ra cậu đã bị Thẩm Dương nện xuống một cú.

“Nói chuyện đàng hoàng con sẽ chết sao?”

Thẩm Nghiên liền im miệng.

Đào Đào nhận lấy chai nước kia yếu ớt uống vài ngụm rồi sắp xếp lại cái não đang hỗn độn của mình.

Thời Thác gọi điện cho em ấy?

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì lúc này phòng truyền dịch đột nhiên có một trận khí lạnh thổi vào.

Cô tuy đang mặc đồng phục mùa đông nhưng vẫn không khỏi rụt rụt cổ lại.

Chờ đến khi tiếng bước chân dồn dập vang lên, mùi hương quen thuộc của gỗ bách tùng xộc đến mũi thì hốc mắt cô ngay lặp tức nóng lên.

Chàng trai thở hổn hển từng hơi một, anh mặc một chiếc áo khoác lông dài màu trằn, chóp mũi dính đầy mồ hơi, hai tay chống ở đầu gối rũ mắt nhìn cô.

Đào Đào ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào đường cong cương nghị hàm dưới của anh thì bỗng không nói được lời gì.

Lúc chưa thấy anh thì quả thật có nhiều lời muốn nói, muốn nói cho anh biết bài thi môn Địa lý lần này rất khó, muốn cho anh biết cô đã giải được đề Toán cuối cùng, muốn nói cô đã thay ga giường mới rồi, muốn nói, rất nhớ anh.

Nhưng đến khi người thật xuất hiện ở trước mặt cô, mang theo hơi thở, mang theo độ ấm thì cô lại không nói ra được câu nào.

Cổ họng cứ như bị cát lấp kín không thể phát ra âm thanh gì, vì thế tất cả lời nói đều biến thành một vũng nước từ trong mắt chảy ra.

Thời Thác nhìn ngắm gương mặt đăng dần dần bị ướt kia, vẫn là gương mặt nhỏ đến khó phát hiện mà thở dài một cái.

Anh đứng dậy dùng một tay trụ sau cổ cô đem người kéo vào trong ngực.

“Hu hu hu ——”

Nước mắt được Đào Đào nhịn mấy tháng qua giờ tại thời khắc này nó tuôn trào hết ra.

Có lẽ vì do bị bệnh phát sốt vì thế cô trở nên yếu đuối hơn so với bình thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận