Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng diễn thuyết rất lớn, ngày thường đều dùng để tổ chức mấy lớn hội lớn của trường, lúc này lại chật kín sinh viên, rất nhiều sinh viên vì muốn nghe Du Linh diễn thuyết mà tới.
Mọi người khả năng đều biết, đây là lần cuối cùng được xem Du Linh diễn thuyết, cho nên hôm nay mọi người đến rất đông, rất nhiều người đến sớm để chiếm vị trí.
Một sinh viên năm hai, mặc dù diễn thuyết thực xuất sắc, nhưng đến tột cùng có thể có bao nhiêu xuất sắc?
Kỳ Lạc vẫn luôn mong chờ xem Linh Linh của anh, ở nơi anh không biết, đến tột cùng đã trưởng thành thành một cô gái hào quang lấp lánh như thế nào.
Sau đó anh thấy, đèn trong phòng học chậm rãi tắt, đám sinh viên đang nghị luân bàn tán cũng dần yên tĩnh, Du Linh mặc một bộ áo váy màu đỏ sậm, trên váy có thêu hoa mẫu đơn, tóc búi đơn giản, đi một đôi giày thêu lên trước khán đài.
Kỳ Lạc có chút kinh diễm với tạo hình này của Du Linh, nhưng càng làm anh kinh diễm, vẫn là Du Linh diễn thuyết.
Phía trước phòng học, trên màn hình lớn, một quyển sách cổ chậm rãi mở ra, Du Linh bắt đầu nói từ Hoa Hạ khởi nguyên 5000 năm trước, cô nói khai thiên tích địa, Nữ Oa tạo người, nói Đại Vũ trị thủy, nói Trụ Vương Đát Kỷ, nói Thủy Hoàng trường thành, nói Trần Thắng Ngô quảng, nói tứ lớn mỹ nhân lại nói tứ lớn phát minh, nói lên phân tranh, cũng nói lên mênh mông Hoa Hạ phồn hoa tựa cẩm Thiên triều thượng quốc.
Nói Đường Tống Nguyên Minh Thanh, lại nói Đường thơ Tống từ nguyên khúc.
Cô giảng thực dễ hiểu lại thực lôi cuốn mọi người vào cảnh ngoạn mục, thanh âm rất êm tai, phảng phất làm người nghe, bay vọt thiên sơn vạn thủy, đi theo cô nhìn về sơ lược Hoa Hạ quốc gia cổ ngàn năm tang thương.
Bọn họ vì Đát Kỷ yêu diễm run sợ, cũng vì Dương Quý Phi kết cục bi thương, bọn họ nghe Hoa Mộc Lan tòng quân tư thế oai hùng ào ào, cũng nghe Chiêu Quân ra biên cương ruột mềm trăm mối.
Du Linh diễn thuyết, không nói được nhiều có tân ý, nhưng tuyệt đối lôi cuốn mọi người vào cảnh ngoạn mục, dù những sinh viên không thích lịch sử văn học cổ Hoa Hạ cũng nghe đến say sưa.
Một hồi diễn thuyết như vậy, tuyệt đối phải đọc thành thục chính sử, dã sử cổ Hoa Hạ , nếu không tuyệt đối không thể giống như Du Linh hạ bút thành văn.
Diễn thuyết kết thúc, hàng phía trước đoàn du học sinh ngoại quốc bỏ xuống tai nghe phiên dịch, sôi nổi đứng dậy vỗ tay, có người đã trực tiếp bắt đầu dò hỏi trợ lý lão sư là có thể lưu lại đây làm sinh viên trao đổi được hay không.
Rất nhiều sinh viên cũng thảo luận, năm nay Du Linh diễn thuyết, so với năm trước càng sâu sắc hơn rất nhiều, rất nhiều điển cố đều tham khảo dã sử, một bộ trên dưới 5000 năm, mà Du Linh giảng chính là nói có sách, mách có chứng, vừa thú vị vừa lôi cuốn.
Chỉ tiếc, một nhân vật xuất sắc như vậy sắp phải xuất ngoại.
Nhưng hiện tại ở trong nước, chuyên ngành lịch sử văn học cổ Hoa Hạ này căn bản là không có tương lai, đi ra ngoài cũng chỉ có thể làm lão sư dạy lịch sử, hoặc là làm nhân viên nghiên cứu? Con đường tốt nhất vẫn là đi du học.
Cho nên mọi người đối với Du Linh có tiếc nuối, nhưng phần lớn cũng đều hiểu được.
Một hồi diễn thuyết sau khi kết thúc, đám sinh viên lục tục giải tán, lưu lại Kỳ Lạc một mình ngồi ở ghế trên không đi, anh đang đợi Du Linh.
Trên bục giảng, Du Linh dẫn theo làn váy, hướng anh chớp chớp mắt, nhìn dáng người cao lớn của anh, anh tuấn phi phàm, mặc dù không mặc tây trang, chỉ ăn mặc một thân áo khoác đơn giản, cũng là soái khí bức người, Du Linh nhìn đến nỗi tim rung động đập bịch bịch.
Còn không đợi cô đi đến bên người anh, liền có lãnh đạo cùng chủ nhiệm khoa lịch sử văn học cổ Hoa Hạ lại đây, hai người vẻ mặt tươi cười cùng Kỳ Lạc chào hỏi, ba người liền hàn huyên.
Tức khắc, Du Linh cũng không biết có nên đi qua hay không, cô dẫn theo làn váy, đứng yên ở trên bục giảng, nghe bọn họ ba người hàn huyên một lát.
Hình như là đang nói chuyện Kỳ Lạc muốn quyên góp cho Ký túc xá……

Bình luận (0)

Để lại bình luận