Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi cùng Tịch Khánh Liêu bỏ trốn, từ sau khi Hoa Cẩn tìm được việc làm thì tính cách của Tịch Khánh Liêu bắt đầu thay đổi.

Có lẽ là vì cuộc sống hiện tại của hai người bọn họ khác hoàn toàn với cuộc sống của một đại thiếu gia lúc đầu nên hắn chưa thể nào quen được. Trong cuộc sống hiện tại, Tịch Khánh Liêu hắn chẳng là gì cả, nếu không có thân phận gì thì đi đâu cũng sẽ bị coi thường. Những người xung quanh coi thường hắn, nên hắn cũng bắt đầu coi thường Hoa Cẩn, mỗi lần hắn nhìn thấy cô thoải mái là lại cảm thấy khó chịu.

Hoa Cẩn yên lặng chịu đựng, cố gắng dỗ dành hắn, tình trạng này kéo dài rất lâu. Cô muốn hắn làm quen với cuộc sống này, muốn hai người có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

Nhưng đến cuối cùng, người chân chính dạy cho Hoa Cẩn biết thế nào là tự do không phải Tịch Khánh Liêu, mà là Tập Khanh Liêu.

Chính vì thế, cô không ngừng muốn có được tự do, ngoài tự do còn muốn có được cả lãng mạn. Con người đúng là một loài động vật tham lam, cũng giống như Tịch Khánh Liêu, hắn không những muốn có được con người cô mà còn mong muốn có được cả trái tim cô.

__________________

Đến tận lúc này Hoa Cẩn vẫn không thể đưa ra được lựa chọn rốt cuộc cô thích Tịch Khánh Liêu hay là Tập Khanh Liêu, bởi vì cô vừa muốn có được cả hai, lại vừa không muốn có ai cả.

Không muốn là vì cô thích sự lãng mạn. Theo suy nghĩ của Hoa Cẩn, lãng mạn là cố gắng nếm thử mùi vị của người đàn ông khác. Cô bị cuốn hút, bị mê hoặc, bị thiếu quyết đoán. Không ai dạy cho cô có nên kiên quyết lựa chọn một người hay không, cũng không ai dạy cô phải lựa chọn như thế nào.

Sau khi sinh con xong, Tịch Khánh Liêu không ép Hoa Cẩn uống thuốc nữa.

Nhưng dù như vậy thì Hoa Cẩn cũng không thể sống như người bình thường được, chân tay cô hoàn toàn không chịu phối hợp, đi đứng vô cùng khó khăn.

Cả người cô chẳng khác nào người thực vật, ngoại trừ nói chuyện thì mọi việc còn lại đều phải nhờ đến người khác, cuộc sống hoàn toàn không có chút tự do nào.

Cô đã từng tưởng tượng ngọn đèn chùm bỗng nhiên rơi xuống đâm cô nát bét, đồng thời giải thoát cho cô.

Con trai cô tên là Tịch Cẩm Hoa, rõ ràng là một bé trai nhưng Tịch Khánh Liêu đã chọn sẵn tên rồi nên không đổi nữa.

Sau khi Tịch Khánh Liêu đi làm thì tính cách càng trưởng thành hơn, hắn không còn điên cuồng như trước mà bắt đầu học được cách che giấu cảm xúc. Cả người hắn giống như thu mình lại trong bóng đêm, chỉ khi nào ở bên cô mới lộ ra bản chất.

Sói thường chỉ xuất hiện vào ban đêm, dưới ánh trăng tròn, cao ngạo đứng trên đỉnh núi ngắm nhìn lãnh thổ thuộc về mình.

“Hoa Cẩn, em cầu xin anh đi, cầu xin anh thì anh sẽ dừng lại. Anh không những dừng lại mà còn có thể mang em ra ngoài chơi một chút.”

Hơi thở nóng bỏng của hắn phun lên da thịt cô, Hoa Cẩn lựa chọn không để ý đến hắn, cô đa quyết định chống lại hắn.

Cô không quan tâm chuyện hắn đang biến thân thể cô thành tư thế nào, cô cắn răng không rên một tiếng. Hình như chuyện này đối với cô đã thành thói quen rồi, cô từ chống đối chuyển thành không có hứng thú, buồn chán, thậm chí là ghê tởm.

Lần đầu tiên, nỗi sợ hãi chiếm cứ lấy Tịch Khánh Liêu. Hắn sợ, nếu như cô thực sự ghê tởm hắn thì phải làm sao đây? Hắn không muốn nửa đời sau của mình phải sống trong sự chán ghét của cô.

Động tác của hắn dần dần chậm lại, côn thịt mạnh mẽ chiếm cứ tiểu huyệt mềm mại. Hoa Cẩn không nhúc nhích, nhưng tiểu huyệt vẫn không tự chủ được mà co bóp.

“Cẩn Cẩn, em có đau không?”

“Nếu đau thì anh sẽ không làm nữa, anh rút ra thì em có thoải mái hơn không?”

“Cẩn Cẩn.”

Hắn đè lên người cô, giọng nói đè nén như thể làm phiền cô đang ngủ.

Sao tính cách của hắn lại biến thành như thế này.

Hoa Cẩn muốn hỏi hắn không biết bao nhiêu lần, tại sao tính cách của hắn lúc tốt lúc xấu, luôn luôn ở hai thái cực hoàn toàn khác nhau.

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt không có một chút cảm xúc nào. Tịch Khánh Liêu thấy cô như vậy thì hốt hoảng rút dương vật ra, tiểu huyệt của cô bị hắn làm cho sưng tấy, sau khi dương vật rút ra ngoài, dâm thủy và tinh dịch cũng theo đó chảy ra.

“Anh không làm nữa, anh không làm nữa.”

Cảm giác ngột ngạt trong bụng cuối cùng cũng dịu đi, cô thậm chí còn không thèm nhìn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận