Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vực Sâu Tội Lỗi
Căn phòng nghỉ xa hoa của khách sạn bỗng chốc hóa thành địa ngục. Bùi Yên nằm co quắp trên chiếc sô pha bọc nhung mềm mại, nhưng cảm giác tựa như đang nằm trên gai nhọn. Cả người cô nóng bừng. Cơn nóng không đến từ lò sưởi, nó trào dâng từ sâu trong huyết quản, một cơn nóng khô khốc, bứt rứt và dâm đãng đến đáng sợ.
Nó khiến da thịt cô ngứa ngáy, khiến giữa hai chân cô bắt đầu râm ran một cảm giác xa lạ, ẩm ướt khó chịu. Cô muốn cào xé, muốn lột phăng bộ váy lụa đang dính chặt vào người, muốn ngâm mình vào băng tuyết. Ý thức cô mơ màng, chỉ lờ mờ nhớ ra mụ đại diện Chị Lý đã đưa cô vào đây, nói cô nghỉ ngơi một chút.
“Chị Lý… Chị Lý…” Cô rên rỉ gọi, nhưng đáp lại chỉ là tiếng khoá cửa “cạch” một tiếng tàn nhẫn từ bên ngoài.
Lâm Dịch Phong (trong giấc mơ) hoảng hốt nhìn cảnh đó. Hắn đứng ngay bên cạnh cô, chỉ cách một sải tay, nhưng vô hình. Hắn gào lên: “Yên Yên! Đứng dậy! Chạy đi! Mụ ta hại em rồi!”
Nhưng cô không nghe thấy. Hắn tuyệt vọng đưa tay ra, muốn lay tỉnh cô, nhưng bàn tay hắn chỉ xuyên qua vai cô như một làn khói. Hắn không thể chạm vào cô!
Ngay lúc đó, cánh cửa lại một lần nữa mở ra. Thẩm Duyên bước vào, gã nhị công tử ăn chơi trác táng của Thẩm thị. Gã cởi cúc áo vest, ánh mắt như loài thú săn mồi đã khóa chặt con mồi trên sô pha. Gã liếm môi, mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện với mùi rượu nồng nặc sộc thẳng vào mũi.
“Nào, mỹ nhân… để anh xem em nóng bỏng đến mức nào.” Giọng gã khàn đục vì dục vọng.
Hắn tiến lại, bộ dạng say lướt khướt nhưng ánh mắt lại hoàn toàn tỉnh táo và tàn nhẫn. Bùi Yên đang mê man cảm nhận được hơi thở xa lạ, cô hoảng hốt mở mắt. Thân thể cao lớn của gã đàn ông lạ lẫm đã bao trùm lấy cô.
“Không… Đừng… Anh là ai? Cút ra!” Cô dùng chút sức lực cuối cùng để giãy giụa, nhưng thân thể đã bị thuốc làm cho mềm nhũn, tiếng mắng yếu ớt tựa như tiếng mèo con làm nũng, càng kích thích thú tính của gã.
“Chị Lý! Cứu em! Chị Lý!!!” Cô tuyệt vọng gào lên.
Thẩm Duyên cười ha hả một cách khoái trá. Gã giữ chặt hai cổ tay cô, đè lên đỉnh đầu. “Đừng gọi nữa, cưng à. Người đại diện của em đã ‘tặng’ em cho tôi đêm nay rồi. Em kêu rách cổ họng cũng không ai cứu đâu!”
Bàn tay thô ráp của gã bắt đầu lần mò dọc theo đường cong váy lụa, hướng thẳng đến cặp đùi non mịn của cô.
“KHÔNG!!! THẢ EM ẤY RA, THẰNG SÚC SINH!!!” Lâm Dịch Phong (trong mơ) gầm lên như một con thú bị thương. Hắn lao tới, tung một cú đấm về phía mặt Thẩm Duyên, nhưng nắm đấm chỉ xuyên qua không khí. Hắn vô dụng! Hắn là một bóng ma vô dụng!
Hắn điên cuồng nhìn quanh, vớ lấy bình hoa trên bàn, nhưng tay hắn lại xuyên qua. Hắn không thể làm gì cả! Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn bi kịch sắp sửa diễn ra.
Ngay lúc Thẩm Duyên chuẩn bị xé rách mảnh vải cuối cùng, cánh cửa phòng nghỉ đột ngột bật mở lần nữa.
Một thân ảnh cao lớn, lạnh lùng đứng ở cửa. Gương mặt đó, khí chất đó… chính là hắn. Chính là Lâm Dịch Phong của quá khứ.
Bùi Yên như người chết đuối vớ được cọc, nước mắt lưng tròng, đôi mắt mê ly vì thuốc ánh lên một tia hy vọng cứu rỗi cuối cùng. “Cứu… cứu em…” Tiếng kêu cứu bị Thẩm Duyên bịt miệng, chỉ còn lại âm thanh “ưm ưm” thống khổ.
Thẩm Duyên bị phá đám, gã bực bội quay đầu lại, nhưng khi thấy rõ người đến, nụ cười của gã cứng đờ, vội vàng đổi thành vẻ nịnh nọt: “Anh Phong? Sao anh lại tới đây?”
Lâm Dịch Phong (quá khứ) liếc nhìn cảnh tượng dâm loạn trên sô pha. Ánh mắt hắn lạnh như băng, lướt qua cô gái đang chật vật, mê man. Hắn nhận ra cô, là minh tinh mới nổi mà cháu gái hắn hay nhắc tới. Hắn chỉ coi đây là một cuộc trao đổi quyền sắc dơ bẩn, thứ mà hắn đã thấy quá nhiều.
Ánh mắt hắn không một tia dao động, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn: “Cậu tiếp tục đi.”
Dứt lời, hắn hờ hững vươn tay, đóng sầm cánh cửa lại.
“RẦM!”
Tiếng cửa đóng không chỉ dập tắt ánh sáng, nó dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng của Bùi Yên. Ánh sáng trong mắt cô vụt tắt. Cô ngừng giãy giụa, thân thể mềm oặt ra, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà, hoàn toàn trống rỗng.
“KHÔNG!!!!” Lâm Dịch Phong (trong mơ) hét lên một tiếng xé lòng. Hắn sững sờ nhìn cánh cửa đã đóng, nhìn người đàn ông giống hệt mình đã vô tình tuyên án tử hình cô.
“ĐỪNG ĐI! MẸ NÓ MÀY QUAY LẠI ĐÂY! MAU CỨU EM ẤY! EM ẤY LÀ YÊN YÊN CỦA MÀY ĐẤY!”
Hắn lao ra cửa, điên cuồng chạy dọc hành lang, cố gắng bám theo chính bản thân mình trong quá khứ. Hắn gào thét với tất cả mọi người trong đại sảnh: “CỨU NGƯỜI VỚI! CÓ AI KHÔNG! CỨU BÙI YÊN VỚI!”
Nhưng không một ai nghe thấy. Mọi người vẫn cười nói, nâng ly. Lâm Dịch Phong (quá khứ) đã đứng ở ban công, lạnh lùng nói chuyện điện thoại.
Hắn tuyệt vọng. Hắn thất tha thất thểu quay lại phòng nghỉ, chỉ để thấy cảnh tượng bi thảm nhất. Bùi Yên nằm đó, bất động như một con búp bê vải bị xé rách, chiếc váy trắng tinh khôi giờ đã nhàu nát, vương vãi dịch thể và máu tươi. Thẩm Duyên đã thỏa mãn thú tính và rời đi.
Lâm Dịch Phong (trong mơ) quỳ sụp xuống bên cạnh cô. Hắn run rẩy vươn tay, cố gắng chạm vào gương mặt tái nhợt của cô, nhưng vẫn chỉ là hư không.
“Đây là mơ, đúng không?” Hắn lẩm bẩm, nước mắt nóng hổi bắt đầu rơi xuống, nhưng chúng cũng tan biến trước khi chạm đất. “Yên Yên… nói cho anh biết đây là mơ đi… LÀM ƠN TỈNH LẠI ĐI!”
Hắn gục đầu, gào khóc thê lương trong một không gian câm lặng mà chỉ mình hắn nghe thấy. Hắn đã hiểu ra. Chính hắn, không phải ai khác, chính hắn đã giết chết cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận