Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phủ Hầu Gia, đèn hỷ giăng đầy đỏ rực giữa bầu trời đêm cả con đường lớn thành đô.
Âm thanh cười nói rộn ràng khắp phố lớn ngõ nhỏ, rượu thịt mâm son ăn mãi không hết.
Tiệc hỷ của tiểu hầu gia cùng thứ nữ nhà thừa tướng được tổ chức linh đình ba ngày ba đêm.
Tân phòng, nơi biệt viện của tiểu hầu gia nổi tiếng lạnh lùng lãnh cảm.
Ánh nến sáng rực cả tân phòng, dạ lên bóng dáng nhỏ nhắn yểu điệu lõa lồ run rẩy đang quỳ bò chống cao tay chân xuống mặt giường, hướng nơi tư mật về phía nam nhân lạnh lùng híp mắt đầy nguy hiểm ngồi phía sau.
“Hức… Hức…” đẹp đầy ủy khuất khép chặt hai mắt, mím môi cố nén tiếng nấc nghẹn vào lòng.
“Uất ức lắm sao? Không thể gả cho người nàng yêu cảm giác thế nào? Thống khổ muốn chết? Chỉ đáng tiếc hắn làm gì có được gia thế cùng địa vị như ta? Cha nàng lựa chọn chính là ta Hiện tại nàng khóc lóc cho ai xem?”
Hiên Viên Dực nâng ngón tay cái nắm lấy mảnh âm thần kiều nộn múp míp, nhấn nhấn day day cọ xát vào khe rãnh nhỏ hẹp hồng phấn non mềm.
U hương thần bí tỏa ra say đắm ngọt lịm, vô cùng thanh tân thuần khiết khiến hắn si mê.
“Ứ… Ô ô… Hức hức…” Diệp Thuần mím môi ưỡn cong thân thể, run rẩy vểnh lên mông nhỏ vô cùng khó chịu lại không dám tránh thoát khỏi bàn tay tà ác của hắn.
“Vẫn ngoan cố không muốn nói chuyện với ta?” Hiên Viên Dực có chút tức giận, ngón tay cái nhấn sâu vào trong lỗ nhỏ non nớt mỏng manh của nàng.
“Á…..Aaaaa…. Ô ô ô… Hức hức… Ô ô ô…” Nàng ngửa đầu khóc lớn, hoảng hốt bò nhanh đến sát bên thành giường, úp đầu vào gối nức nở, bàn tay phải bụm lấy nơi tư mật đau buốt.
“Ta đã bảo nàng không được phép chuyển động Không được phép tránh né Dám cãi lời ta?” Hắn gầm lớn, nắm kéo mạnh mắt cá chân phải của nàng ghị lại, vứt bỏ tay nhỏ đang che lại nơi tư mật.
Hiên Viên Dực thọc luôn ngón tay út mạnh mẽ xỏ xuyên qua lỗ nhỏ, nong ra lỗ rỗng nơi giữa tấm huyết màng nhét hẳn cả ngón út vào trong huyệt động non nớt chưa bao giờ có người ghé thăm.
“Á…………Aaaaaaaaaaaa….. Ô ô ô…. Ô ô ô…” Diệp Thuần đau đớn oằn mình, cuộn tròn ôm cứng lấy gối khóc nấc, cũng hết dám nhếch mông dời đi tránh thoát khỏi bàn tay hung bạo.
“Nhìn ta Nàng chán ghét ta đến vậy à? Gả cho ta khiến nàng uất hận đến vậy? Ta có điểm nào không bằng hắn?”
Hắn nhấn mạnh ngón út sâu vào trong, ngón cái đè ép nhồi nắn âm đế non mềm của nàng.
“Á……Ô ô ô… Hiên Viên Dực Ta hận chàng Ô ô ô…” Nàng vẫn không muốn nhìn mặt hắn, hắn có chút nào yêu thương nàng như hắn nói sao?
Ngày ngày cùng biểu muội khanh khanh ta ta, ngày ngày chuẩn bị sính lễ Hắn thèm quan tâm đến nàng sao? Nàng phải thủ tiết vì hắn mới được? Hay muốn nàng phải gả cho hắn làm thị thiếp hắn mới vừa lòng?
“Không muốn nhìn mặt ta đúng không? Còn muốn mang cái lỗ nhỏ này cho tên kia thọc nát đúng không? Cả đời này nàng cũng đừng mơ tưởng Ngu xuẩn Bò đứng lên cho ta ”
Hiên Viên Dực nắm bóp chặt lấy gò nhũ hoa xinh đẹp mềm mại của nàng thô bạo nâng dậy.
“Á….Ô ô ô… Bỏ tay ra Chàng bỏ tay ra Ô ô ô…” Diệp Thuần khổ sở run rẩy bò cao lên theo ý hắn, nơi tư mật cùng nhũ hoa non mềm của nàng đều bị hắn giữ lấy chà đạp.
“Nàng có giỏi thì nhắm mắt đừng nhìn ta cả đời ” Hắn vô cùng tức giận nhìn vào đôi mắt uất ức nhắm chặt của nàng.
Hiên Viên Dực buông tay khỏi nàng, đến ngồi tựa đầu vào thành giường.
“Đứng dậy đến đây Chống hai tay lên tường Dang rộng hai chân Tự đặt lỗ nhỏ lên môi ta ”
Diệp Thuần mím môi, nàng run run bò đứng dậy, áp sát vào vách thành giường không dám làm trái lời hắn.
Đôi mắt nàng vẫn nhắm chặt, nhưng theo âm thanh liền có thể chuẩn xác mở hai chân run lẩy bẩy hướng nơi tư mật kề cận hơi thở nóng cháy.
Hiên Viên dực giơ cao đôi bàn tay nắm giữ chặt hai mảnh mông tròn căng của nàng, áp sát chân tâm béo mập thơm ngọt dán hết vào môi lưỡi đang há ra thật lớn.
“Á……Hức hức… Ứ… Ô ô ô… Ô ô ô…” Diệp Thuần hoảng hốt đôi chân nhỏ sụm xuống không cách nào đứng vững.
Chân tâm non nớt chưa bao giờ bị người nhìn thấy hiện tại lại trần trụi nằm yêu trong môi lưỡi nóng cháy của Hiên Viên Dực, mặc sức cho hắn càn quấy liếm mút.
Đầu lưỡi chai sần có ngàn vạn mụn thịt li ti quét đến quét đi xung quanh mép huyệt mẫn cảm của nàng.
“Ô ô ô… Ứ ứ ứ… Ô ô ô… ứ ứ….” Nàng bất lực đập tay lên tường ngửa đầu khóc thét.
Thân dưới hoàn toàn vô lực để mặc Hiên Viên Dực cắn mút̼ cạ răng mài mòn liếm láp nơi tư mật thanh thuần non nớt.
P/s Tác Giả đã Dừng Đăng tại Website này

Bình luận (0)

Để lại bình luận