Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người nuôi

Trả lời hắn hỏi của Phong Thanh Loan không phải là Cố Hòa, mà là Cậu:
“Phùng Ngọc Cầm.”
Ngày đó hắn cùng Phùng Ngọc Cầm đến phủ, hắn vẫn nhớ ánh mắt sợ hãi của người thiếp bệnh tật nhìn về phía mình. Lúc đó hắn nghĩ vì mình là Nam Vực Vương nên nàng ta sợ, giờ nghĩ lại, có lẽ không phải, kẻ khiến nàng ta sợ là Phùng Ngọc Cầm đứng bên cạnh mình.
Tiếc thay, ngọn lửa đã thiêu rụi phủ Tả tướng quốc, người thiếp ấy hoặc chết vì lửa, hoặc chết vì bọ cạp. Nếu không, có thể bắt nàng ấy hỏi rõ chuyện gì đã xảy ra ở phủ.
Nghe hết đoạn đối thoại, cho dù đần độn Khương Vãn Ly cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra, sau khi mọi người ra ngoài, nhớ lại những khổ sở từ khi về cung, nàng thấy oan ức khôn xiết, nằm sấp xuống giường khóc ròng.
Định tận dụng khoảng thời gian rảnh để âu yếm cùng mỹ nhân, hắn đứng chết trân tại chỗ, kẻ thường ngày bình tĩnh lạnh lùng, khiến kẻ địch khi nghe danh đã kinh hãi trên chiến trường giờ bỗng dưng luống cuống tay chân.
“Ly nhi.” Hắn bẹo má cô, khuôn mặt tuyệt mỹ ướt đẫm nước mắt, đôi mắt hạnh sưng đỏ nhìn về phía hắn.
“Người xấu…” Tính tình hiền hậu dịu dàng khiến nàng chửi người cũng chỉ nói “xấu” thôi…
“Ly nhi nói đúng.” hắn hiếm khi đồng tình, quả thật hắn không phải người tốt.
Không hiểu Khương Vãn Ly dồn hết can đảm từ đâu, bỗng lao tới cắn vào lòng bàn tay hắn.
“A…” Tiếng hét không phải của hắn bị cắn mà là của Khương Vãn Ly.
Hắn có pháp lực Võ Công bảo vệ, Khương Vãn Ly cắn hắn giống như cắn một tấm kim loại vậy, đau răng lắm.
“Đồ ngu.” Hắn bẹo má nhỏ của cô, kiểm tra xem hàm răng trắng muốt có bị sứt không, cằn nhằn: “Cắn Trẫm rồi còn đổ tội ngược à. Con chó cái vô dụng, không có tài cán gì, mà gan thì to ra đấy. ”
Đôi mắt thỏ con của mỹ nhân ngấn lệ.
Đối diện cáo buộc trần trụi của mỹ nhân, hắn hiếm khi cảm thấy có lỗi. Thực ra cũng có cách khác, Lăng Hà từng đề xuất để Khương Vãn Ly ở Phong Thành, nhờ Thương Cảnh Ngữ bảo vệ một thời gian để họ xử lý xong việc ở Vực Thành rồi mới đón nàng về. Tuy nhiên hắn từ chối, hắn không thể chịu đựng việc giao nữ nhân của mình cho nam nhân khác, cũng không ai chịu đựng nổi vài tháng không được gặp cô. Vì tư lợi, hắn cố ý phớt lờ, chà đạp và làm nhục cô, khiến mọi người cho rằng Khương Vãn Ly chỉ là nô tì tình dục Đại Vương mang về từ bên ngoài.
Hắn vốn quen sai khiến, hắn còn cho rằng chỉ cần giữ mạng sống nàng là đủ, quả thật không hề xem xét ý muốn của cô.
Nay nhớ lại, hắn cảm thấy mình có lẽ đã hơi quá đáng. Cảm xúc xa lạ này khiến hắn phiền muộn, ánh mắt nàng lại khiến trái tim hắn nặng trĩu.
“Xin lỗi.” hắn vuốt má cô, nói nhỏ: “Khiến Ly nhi chịu khổ.”.
“Hả?” Khương Vãn Ly mở to mắt không tin nổi: “Ngài nói gì cơ?”.
Nàng nghe nhầm chứ? Nam Vực Vương kiêu ngạo lại xin lỗi ư?
“Trẫm sẽ không lặp lại lần thứ hai.” hắn lạnh mặt: “Không nghe thấy thì thôi.”.
“À.” Khương Vãn Ly nở nụ cười dịu dàng, nàng rất hiếm khi thoải mái vui vẻ trước mặt hắn khiến hắn sững người. Nàng hơi tinh nghịch nháy mắt: “Ly nhi nghe thấy rồi.”.
Từ ngày đó, Khương Vãn Ly không cần ngủ trong lồng nữa, chiếc giường rộng lớn ở chính giữa điện có thể nằm ngang hàng chục người đã bị nàng chiếm giữ. Bàn Long điện giờ có Lăng Hà trấn giữ, cấm vệ quân canh gác như thành sắt, hắn cũng yên tâm tập trung đối đầu với Phù La giáo.
Hôm nay hắn về muộn, khi Khương Vãn Ly đang ngủ say thì bị chào đến tỉnh dậy. Thấy nàng tỉnh, hắn cúi xuống hôn lên đôi môi nhỏ rồi tùy tâm làm.
Mặc dù Quân Đình hiếm hoi đưa ra lời xin lỗi nhưng sau sự ngạc nhiên ban đầu, Khương Vãn Ly càng tức giận hơn với người nam nhân này. Khương Vãn Ly vốn là người có bản tính mềm yếu không nói ra nhưng nàng chỉ cần nhìn người nam nhân buộc tội bằng đôi mắt hạnh nhân đẫm lệ của mình cũng nàng thể khiến vị vua thông thái và quyền lực của Nam Vực Vương cảm thấy áy náy và hét lên một tiếng, giọng điệu gần như tâng bốc “Ly nhi tốt” và “Ly nhi tốt”. Tuy nhiên, Khương Vãn Ly không phải là đối thủ của Nam Vực Vương, trong lòng phản kháng nhưng không thể chống lại thủ đoạn của người nam nhân này, dưới sự kích thích kép của khoái cảm và đau đớn, hắn ta đã bị mềm thành một vũng bùn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận