Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vị trí cũng rất rộng rãi, cho dù mấy chàng trai cao lớn được phân công cùng nấu nướng ở đây cũng không phải trở ngại lớn.
Bà nội nhìn mấy chàng trai bận bịu thì cười lên đôi mắt trông như Phật Di Lặc. Bà cụ thích đàn ông cần mẫn, biết xuống bếp nấu cơm. Lúc trước ông của Mộc Trạch Tê còn sống, hai người cũng thường thay phiên nhau nấu cơm.
Không giống những người đàn ông khác chỉ biết chờ vợ bưng cơm nước rót.
Bà Mộc bỗng lớn tiếng hỏi: “Lúc nào Đại Bằng mới kết hôn với Tê Tê nhà bà đây?”
Trừ Vương Đại Bằng quen tay hay làm vẫn đang thái rau và Vương Đại Hữu đang hơi đau đầu ra thì những người khác đều đã dừng tay. Đôi tai nghe ngóng tin sốt dẻo của La Nam Nam vểnh cao.
Mộc Trạch Tê xấu hổ, lắc cánh tay bà cụ: “Bà, nhiều người như vậy bà nói gì thế?”
Châu Anh Lan có thẩm mỹ cổ hủ, từ nhỏ đã thích Vương Đại Bằng. Anh ta có thể nói chuyện với bậc cha chú, cũng có thể chơi đùa với đám trẻ con, cho thấy tính cách ấm áp, dễ gần, cách hành xử rất sáng suốt.
Thân thể cường tráng lại cao to, biết yêu thương người khác. Bà Mộc nhìn anh ta lớn lên, rất yên tâm về anh ta, sớm đã coi Vương Đại Bằng anh ta là cháu rể.
Bà cụ hở một tí lại hỏi thăm Vương Đại Bằng, hỏi ở trường quân đội anh ta có bạn gái chưa, như sợ cháu rể bị người khác cướp mất.
Bà Mộc vạch trần toàn bộ chuyện lúc nhỏ của Mộc Trạch Tê, trêu ghẹo nói: “Lúc nhỏ cháu luôn nói muốn làm vợ của anh Đại Bằng, còn nói muốn có thật nhiều em bé với anh Đại Bằng. Tất cả đều là cháu tự nói ra, bây giờ cháu lại trách bà sao?”
“Đó đều là chuyện lúc nhỏ rồi, người còn nhắc tới.” Gương mặt của Mộc Trạch Tê càng đỏ hơn.
Khi nói đến lịch sử đen tối hồi còn nhỏ, Mộc Trạch Tê lại đỏ mặt. Lúc đó Mộc Trạch Tê còn nhỏ, không biết ý nghĩa vợ là gì, càng không biết ý nghĩa của việc có em bé.
Cô chỉ giống mọi người chơi trò gia đình giả làm bố mẹ, ngày ngày đều tranh với đám trẻ con thích anh Đại Bằng để được làm mẹ. Đến khi Mộc Trạch Tê lớn hơn chút, hiểu chuyện hơn, dần dần cũng không nói thế nữa.
Vương Đại Bằng đi tới giải vây, rất tự nhiên giả bộ không biết gì, cười lớn nói: “Bà Mộc, bà vội vàng làm gì. Tê Tê vẫn còn nhỏ, mới học cấp ba, chờ đến lúc tốt nghiệp lớn học vẫn còn bốn năm nữa.”
Bà Mộc không để bụng, chỉ muốn lập sẵn hôn ước: “Này thì có là gì, dù bà không biết bao nhiêu chữ cái, nhưng bà hiểu rõ lên lớn học là đã có thể kết hôn rồi. Hai đứa nên sớm về một nhà đi.”
Nghiêm Kỷ nhìn dáng vẻ đỏ mặt, ngây ngốc của Mộc Trạch Tê, trong lòng chợt hoảng loạn. Đây là lần đầu tiên Nghiêm Kỷ cảm nhận được nguy hiểm, gân xanh trên trán đã nổi lên mấy đường.
Anh đặt đồ ăn vừa xào xong lên bàn, khom người nhìn bà Mộc hỏi: “Bà ơi, bà xem đồ ăn cháu làm thế nào ạ?”
Trần Triết và Lý Thuần đều cúi người ồ một tiếng, không hổ là Nghiêm Kỷ, thật chuẩn xác!
“Ha ha ha, bà ơi. Nghiêm Kỷ hỏi bà đồ ăn cậu ấy làm như thế nào, bà nếm thử đi.” Mộc Trạch Tê vội vàng đi tới ngắt lời.
Bà Mộc hơi sửng sốt, nghe thấy cũng thử một miếng, nghiêm túc nhận xét: “Không tồi, hơi chua một chút, cho nhiều giấm rồi, nên rắc thêm ít đường để trung hoà lại vị giác.”
Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê chằm chằm, gắp một miếng dưa tới bên miệng cô, để cho cô cũng cảm nhận được sự ghen tuông của anh.
Trần Triết và Lý Thuần đang nhặt rau phải nín cười, hai vai run rẩy. La Nam Nam vừa đi vệ sinh về cảm thấy khó hiểu.
“Ăn cơm thôi!”
Thức ăn đã nấu xong, Vương Đại Bằng lớn tiếng gọi, mấy người cùng ngồi trên bàn ăn cơm.
Bà Mộc để Mộc Trạch Tê ngồi cạnh Vương Đại Bằng, Nghiêm Kỷ ngồi cạnh Mộc Trạch Tê. Hai người đàn ông cao to một trái một phải khiến Mộc Trạch Tê nhỏ bé bị kẹp bên trong.
Trần Triết không nhìn thấy, mắt đã cận thị lại không thích đeo kính phải nhờ La Nam Nam gắp đồ ăn.
Bà Mộc nhanh tay lẹ mắt gắp một miếng rau vào bát Mộc Trạch Tê: “Bé Tê mau ăn đi.”
Mộc Trạch Tê chưa kịp giấu bát đi thì trong đó đã đầy ắp đồ ăn, cô làm nũng với bà: “Bà ơi, cháu không muốn ăn cái này.”
Mộc Trạch Tê không quá kén ăn, nhưng không thích ăn rau cần. Mỗi lần ăn hương vị rất nồng, ăn vào có cảm giác không thở nổi.
“Bé Tê, nghe lời đi, không được kén ăn. Ăn nhiều sẽ thấy không khó ăn nữa.” Bà Mộc vẫn có tư tưởng cổ hủ đời trước, luôn nghĩ rằng trẻ con kén ăn sẽ không tốt.
Vương Đại Bằng gắp miếng rau cần trong bát cho vào mồm, che chở Mộc Trạch Tê: “Bà ơi, bé Tê không thích ăn thì đừng bắt em ấy ăn nữa. Cần tay có nhiều dinh dưỡng, những loại rau khác cũng có nhiều dinh dưỡng, ăn cái khác cũng giống nhau thôi mà, bà nghĩ xem có đúng không ạ?”
Hai người như cùng chung kẻ địch, Mộc Trạch Tê lập tức gật đầu: “Anh Đại Bằng nói đúng.”
Nghiêm Kỷ nghiêng đầu nhìn, dừng đũa, cả người thừ ra.
Ánh mắt của La Nam Nam sáng rực. Người này rất thân thiện lại biết cưng chiều, yêu thương, bảo vệ người khác. Bạn trai trong mơ! Bạn trai trong mơ! Rất hợp với tính cách nhẹ nhàng, dịu dàng của Mộc Trạch Tê.
Vương Đại Bằng? Nhân vật này không xuất hiện trong sách. Nhưng trong sách sẽ tự có thế giới riêng của nó, nhiều người không được nhắc tới cũng rất bình thường. Vậy thì có thể tìm thấy lỗ hổng từ anh ta không?
La Nam Nam vỗ Trần Triết, muốn đổi chỗ với cậu ta. La Nam Nam kéo ghế tới gần Vương Đại Bằng, nói chuyện phiếm với anh ta.
Nước cần tây vẫn dính trên cơm, Mộc Trạch Tê dùng đũa hất ra. Nghiêm Kỷ buông bát đũa của mình xống, cầm bát đũa Mộc Trạch Tê lên, ăn hết chỗ cơm dính nước cần tây.
Sau đó đưa lại cho Mộc Trạch Tê: “Được rồi, không sao rồi, ăn đi.”
Mộc Trạch Tê kinh ngạc… Nghiêm Kỷ làm sao lại…

Bình luận (0)

Để lại bình luận