Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thư Bắc Thu nghe vậy liền biết cô đã tính cả tiền hồi môn vào.
“Chi tiêu thì dùng tiền anh đưa, còn tiền của hồi môn thì em cất kỹ đi.”
“Lúc này chưa cần dùng đến thì em chắc chắn sẽ cất giữ cẩn thận.” Lục Thanh Diên vui vẻ nói, “Đến huyện rồi, em có thể nhận thêm một số công việc đan lát, kiếm thêm tiền sinh hoạt, tiền anh đưa, chúng ta có thể lấy một ít để chi tiêu, còn lại đều tiết kiệm.”
“Nghe nói lúc phân nhà, có thể đổi nhà lớn hơn với người khác, nếu diện tích không đủ, chúng ta có thể dùng tiền để đổi, em ở lớn viện nhà nông, không quen ở nhà nhỏ, cho nên sau này em muốn ở nhà lớn.”
“Được, nghe em.” Thư Bắc Thu không có ý kiến.
Lục Thanh Diên vui vẻ thu hết tiền và phiếu, tách riêng với tiền hồi môn của mình, như vậy trong lòng cũng có tính toán.
Buổi trrưa Thư Bắc Thu nấu cơm, thức ăn thừa hôm qua chưa ăn hết, hâm lại là được.
Đám người Tiêu Đình Đình không về nhà, trên bàn ăn chỉ có vợ chồng Lục Thanh Diên và mẹ Thư.
Mẹ Thư thấy sắc mặt cô hồng hào, lòng cũng yên tâm, sau khi ăn cơm, bà lấy một chiếc chìa khóa đưa cho Lục Thanh Diên, “Đây là chìa khóa tủ đựng gạo, muốn ăn gì thì lấy, bảo Bắc Thu làm, chúng ta một năm cũng không ăn được mấy lần đồ thằng bé nấu, nhân lúc nó ở nhà, cứ để nó bận rộn.”
“Vâng ạ.”
Lục Thanh Diên không khách sáo, nhận lấy.
Buổi chiều Tiêu Đình Đình và Thư Bắc Đông về, xách theo một con cá chép nặng hơn ba cân.
“Hì hì, hôm nay em về nhà mẹ vì con cá này.” Tiêu Đình Đình vui vẻ chia sẻ với Lục Thanh Diên, “Đội sản xuất nhà em hôm nay bắt cá.”
“Thu hoạch thế nào?”
“Khá tốt, cá con đều đổ lại, sau đó thả cá giống mới vào, năm sau sẽ lớn lại.” Tiêu Đình Đình lại nhìn về phía Thư Bắc Thu, “Anh ba, làm cá kho tiêu nhé, chị dâu, anh ba kho cá ngon lắm, Bắc Đông kho thịt ngon, mai mua về làm cho chị dâu ăn thử.”
Thư Bắc Đông cường tráng mỉm cười gật đầu, “Mai em nghỉ, có thể khoe tài với chị dâu.”
Mỗi lần nhìn thấy Thư Bắc Đông, Lục Thanh Diên đều thấy kinh ngạc, hai anh em này có vóc người thật sự rất khác nhau.
Một người phát triển chiều dọc, một người phát triển ngang.
“Được, chị rất mong đợi.” Lục Thanh Diên cười nói.
Buổi tối đến, hai người nhịn rồi lại không nhịn được, nhẹ nhàng ân ái một lần.
Lục Thanh Diên cảm thấy chưa đủ, cô thẳng thắn nói với Thư Bắc Thu, đợi cô khỏe lại, bọn họ nhất định phải làm nhiều lần hơn.
Làm cho Thư Bắc Thu phải chạy ra vườn tắm nước lạnh hai lần.
Sáng sớm hôm sau, Thư Bắc Đông đi chợ mua thịt về, trưa làm món đậu hũ kho thịt, khiến Lục Thanh Diên suýt nuốt lưỡi.
“Làm cách nào mà ngon như vậy!”
Tiêu Đình Đình ăn đến mức không ngẩng đầu lên được, “Ngon phải không ạ? Em chính là vì anh ấy làm món này ở nhà em mà mới quyết định gả cho anh ấy đây!”
“Anh kho thịt cũng không tệ.” Thư Bắc Thu nói với Lục Thanh Diên, “Nhưng so với của lão tứ thì quả thật kém hơn, anh sẽ cố gắng học hỏi.”
“Ừm, em rất mong đợi.” Lục Thanh Diên cười nói.
Ba mẹ của Thư cười vui mừng nhìn bọn họ, nhà hòa vạn sự hưng, gia đình bọn họ vui vẻ như vậy, cuộc sống dù có khó khăn đến đâu cũng sẽ không tệ.
Buổi chiều, Lục Thanh Diên và Thư Bắc Thu cùng nhau lên núi.
Núi ở đây hơi khác so với núi của đội sản xuất của Lục Thanh Diên.
Cây thông nhiều hơn.
Rất nhiều đứa trẻ lớn đang nhặt cành thông để về đốt lửa.
Lục Thanh Diên và Thư Bắc Thu lên núi để chặt tre, về nhà đan đồ dùng.
Thư Bắc Thu rất khỏe, Lục Thanh Diên chọn tre, Thư Bắc Thu chỉ cần vài nhát là chặt được, sau đó cắt theo yêu cầu của cô, rồi bỏ vào giỏ tre.
Giỏ tre đầy, hai người cùng xuống núi.
“Chị cả và chị hai lần này không đến, chúng ta có nên đi thăm bọn họ không?” Lục Thanh Diên hỏi.
“Không cần, đợi đến bên đó tổ chức đầy tháng chúng ta cùng đi qua là được.”
Thư Bắc Xuân lấy chồng xa nhất, ở huyện bên cạnh, chồng chị là đội trưởng cũ của Thư Bắc Thu, khi xuất ngũ đã giúp Thư Bắc Thu lúc đó chưa xuất ngũ, chuyển mấy lần đồ đạc về đây, kết quả là hai người nhìn nhau có cảm tình, kết hôn với nhau.
Lần này Thư Bắc Xuân sinh con thứ hai, đang ở cữ, không thể đến, là ba chồng chị đến ăn tiệc.
Thư Bắc Hạ thì không xa, ở thị trấn bên cạnh, nhưng chị ấy cũng đang ở cữ, lần này người đến là chồng chị ấy.
“Được rồi.”
Chủ yếu là thời gian cũng eo hẹp, bọn họ về nhà mẹ đẻ xong phải lên huyện.
Thư Bắc Thu cũng phải đi làm.
Đến ngày về nhà mẹ đẻ, Lục Thanh Diên mặc bộ quần áo mới do mẹ Lục may, chân mang giày vải do mẹ Thư làm, cô và Tiêu Đình Đình mỗi người một đôi.
Thư Bắc Thu mang một giỏ tre đầy quà về nhà mẹ đẻ, cười nói với Lục Thanh Diên, cùng nhau về đến nhà họ Lục.
Gia Sinh và Đường Sinh ngày Lục Thanh Diên lấy chồng, ăn tiệc vui như thế nào, thì trong ba ngày này, khi phát hiện không có cô út, lại khóc như thế đó.
Lúc này thấy cô út về, đứa trước khóc còn to hơn đứa kia.
Thư Bắc Thu đến dỗ dành, còn bị né tránh.
“Chính dượng đã đưa cô út đi!”
“Hu hu hu cô út đừng đi với dượng ấy, ở nhà đi, đừng đi đâu hết?”
Lục Thanh Diên dỗ dành từng đứa một, “Cô út đã lấy chồng rồi, phải đi, nhưng nếu hai đứa ngoan ngoãn, cô út sẽ thường xuyên về thăm các con.”
Thư Bắc Thu vội vàng lấy kẹo mua về, “Gia Sinh, Đường Sinh, mau ăn kẹo.”
Kẹo vẫn rất thu hút.
Cuối cùng hai đứa bé cũng không khóc nữa, miệng nhai, tay cầm kẹo.
Thư Bắc Thu bị mấy anh em ba Lục kéo đi nói chuyện, Lục Thanh Diên thì ngồi cùng mẹ, chị dâu, bà nội, các thím nói chuyện.
Toàn bộ gia đình chỉ có Lục Thanh Thiên và Lục Thanh Minh đi làm không có nhà, những người khác đều có mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận