Chương 1014

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1014

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả người cô nổi da gà, hai con thỏ trắng trước ngực nhanh chóng đứng thẳng ngạo nghễ, một bên bị nắm trong tay lặp đi lặp lại xoa nắn.
“Ôn Thời Khải ”
Băng và lửa, hai cảm giác này giày vò khiến cho cô vô thức khóc nức nở, mà thân thể lại bị đè đến sít sao, ngay cả tay cũng bị trói, phí công giãy dụa.
Bóng tối làm cho giác quan của cô nhạy bén gấp trăm ngàn lần, lúc sắp vứt vũ khí đầu hàng, lạnh lẽo bên trong khoang miệng người đàn ông nháy mắt biến thành ấm nóng, đầu lưỡi bao trùm qua, giống như nhóm lửa một mảnh cỏ khô, vừa ấm lại dễ chịu.
Dưới bụng cô run lên, chảy ra một luồng nhiệt lưu, bàn tay vượt qua quần lót bao trùm lên nhẹ nhàng xoa nắn.
Lâm Chi Nam muốn từ bỏ vũ khí đầu hàng.
“Như vậy đã không được, bản lĩnh kém quá.”
Ôn Thời Khải trầm thấp cười ra tiếng, ngay cả l ng ngực cũng chấn động, anh ta nghiêng người đè xuống, trong nháy mắt hai con thỏ nhỏ bị ép thành quả bóng xì hơi.
Lâm Chi Nam cho là anh ta muốn làm gì đó, một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, người đàn ông chống cánh tay lên, ngậm đá lạnh ở trong miệng, đầu lưỡi dọc theo vùng bụng bằng phẳng của cô hướng xuống dưới.
“Ưm…”
Lâm Chi Nam đã phát giác ra được gì đó, nhưng lưng giống như bị gậy gỗ bám lấy, lúc viên đá lạnh dừng ở lỗ rốn cô, cô khom người lên, Ôn Thời Khải lại đẩy ra hai chân cô, tự mình chen vào giữa.
Chỗ riêng tư kia lộ ra trước mắt, phấn hồng nóng ướt nhìn rất đáng yêu, ánh mắt Ôn Thời Khải tối đi, mang theo hơi lạnh đầu lưỡi nhẹ nhàng ngậm lấy mút uống, khiến Lâm Chi Nam run rẩy.
Kích thích giác quan mãnh liệt khiến cho cô không kìm lòng được co người về sau, cong lưng lên, nhưng anh ta từng bước theo sát, hơi lạnh đi qua đầu lưỡi nóng bỏng không chịu nổi, há miệng mút uống, Lâm Chi Nam cảm giác như mình sắp bị hòa tan, thiêu đốt chết.
“Đừng… Ôn Thời Khải, em không muốn chơi.”
Trong tiếng khóc nghẹn ngào gian nan cầu xin của cô, đầu lưỡi vừa mới rời khỏi, Lâm Chi Nam cho rằng mình được cứu, hai chân lại bị khoác lên eo người đàn ông, cự vật cứng rắn đỉnh lấy dùng lực đạo không cho từ chối xông đến.
Tấm vải trước mắt bị giật ra, l ng ngực bóng loáng hữu lực trập trùng đập vào mắt cô, anh ta cúi người đè xuống, không còn dáng vẻ nhu tình như trước, kiều nộn ướt át, trong nháy mắt bị chống đỡ ra, hung hăng đâm vào.
Ngay cả gáy Lâm Chi Nam cũng trở nên tê dần, tiếng thét chói tai bị anh ta nuốt vào trong miệng, hai tay bị trói bên cạnh giường không thể động đậy mặc anh ta xâm phạm.
Ôn Thời Khải bôi nước mắt trên khóe mắt cô ra, vốn dĩ Ôn Thời Khải không chỉ cao hơn cô một cái đầu, hai người liều chết triền miên, vóc dáng Lâm Chi Nam không cao liên tục vùi sâu vào l ng ngực anh ta, ngay cả đầu cũng không thấy.
Đây tuyệt đối là tính nghiền ép và chiếm hữu khiến cho trong đầu người đàn ông nảy sinh ra suy nghĩ hủy diệt và điên cuồng túng dục, vừa cắm vào một nửa cái miệng nhỏ bên dưới đã mút chặt bao lấy anh ta, cảm giác hưng phấn dọc theo sống lưng xông thẳng lên đầu.
“Bảo bối đừng khóc.”
Trên trán anh ta nổi lên gân xanh, giọng khàn khàn.
“Dáng vẻ này của em, anh sẽ cho rằng mình ép buộc trẻ con.”
Mặt Lâm Chi Nam bị anh ta nâng lên, Ôn Thời Khải hơi khom lưng ép lên môi cô.
“Anh sợ mình không nhịn được mà làm hỏng em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận