Chương 1015

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1015

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong giọng nói của anh ta mang theo mật đường nhưng bên dưới lại không chút lưu tình đâm vào chiếm lấy, Lâm Chi Nam không nói ra được thành lời, xung quanh là tiếng đồng hồ kêu, dây thần kinh của cô căng cứng đang không ngừng thít chặt chỗ kia.
Bụng dưới tê dại đến run run, mỗi lần co vào đều giống như có thể cảm nhận được thứ đó của anh ta khảm trong cơ thể không ngừng nhảy lên cùng với gân xanh trên đó, liên tiếp đâm vào chỗ mẫn cảm của cô.
Chỗ giao hợp của hai người giống như bùng lên một ngọn lửa cháy mãnh liệt, bọn họ lẫn nhau ăn đầu lưỡi đối phương, cắn miệng, hình như loáng thoáng có tiếng nước òm ọp thi nhau nổi lên trong phòng.
Ôn Thời Khải giữ lấy gáy cô, cô nhóc sắp bị anh ta bẻ thành hai nửa, chân và eo kịch liệt đong đưa, anh ta càng thêm cảm thấy không đủ, khiêng chân cô lên đến vai mình.
Cả người cô giống như bị bẻ lên, chỉ có hai chân mở rộng trần trụi, mà nơi nhỏ nhất yếu ớt nhất đang vô hạn tiếp nhận anh ta xâm nhập.
Không biết qua bao lâu, tiếng thở dốc trong phòng càng trở nên nặng nề hơn, hai chân nhỏ căng cứng đã cuộn mình cọ lên phần gáy Ôn Thời Khải. Tư thế này Lâm Chi Nam chỉ có thể ưỡn lên nhìn anh ta, trong bóng đêm người đàn ông cởi trần, da thịt bóng loáng, trong đôi mắt đen thăm thẳm mang theo dã tính.
Có giọt mồ hôi từ trên cằm anh ta rơi xuống, đôi mắt Ôn Thời Khải nhìn chỗ giao hợp của bọn họ lóe lên ánh sáng xanh, giống như một con báo săn ẩn náu trong rừng rậm.
Lâm Chi Nam không chịu nổi, run giọng cầu xin tha thứ, hai tay bị trói chặt nắm lấy ga trải giường theo từng cú đâm vào của Ôn Thời Khải, mà anh ta lại không chút nào buông tha cho cô, nắm chặt hai chân Lâm Chi Nam, hoàn toàn để lên vai trái, đồng thời nâng cao mông cô để cho mình cắm càng sâu hơn.
“Ưm…”
Cô mất khống chế trầm thấp kêu lên một tiếng, Ôn Thời Khải chỉ cảm thấy bụng dưới của mình tê rần, tay đè ép kiều mông giống như hút mất đi linh hồn anh ta.
Anh ta cúi người đè xuống, động tác cũng nhẹ hơn.
“Trước kia anh cảm thấy Johann Sebastian Bach là thiên tài, chỉ cần một dây cung G đã sáng tác được một một từ khúc mà thế gian tán thưởng.”
Trong lúc chậm rãi chọc vào rút ra có chất lỏng đu.c trắng tràn ra ngoài, Ôn Thời Khải chậm rãi đâm vào.
“Hiện tại anh cảm thấy bình thường, dù sao âm thanh của vạn vật đều có thể thành khúc nhạc.”
“Nam Nam, em cảm thấy như thế nào.”
Lâm Chi Nam không hiểu, tất cả suy nghĩ đều tan trong kiều diễm, giống như xiếc đi trên dây, tất cả ý thức đều tập trung ở bụng dưới bị anh ta hung mãnh ra vào.
Cánh hoa bị động tác đâm chọc của anh ta lôi kéo ra mép ngoài rối rít co lại, Ôn Thời Khải lại hung hăng đâm xuống, vừa đi vừa về tiếng nước òm ọp vang lên trong phòng.
“Có giống bốn phần hay không?”
Anh ta ở bên tai cô lẩm bẩm, lùi ra sau lại đột nhiên chui vào.
“Lần này là hai phần, bảo bối, em có muốn nghe giai điệu không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận