Chương 1016

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1016

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới đầu Lâm Chi Nam còn chưa hiểu, nhưng cơ thể trước sau lắc lư chập trùng, âm thanh dâm đãng chưa từng dừng lại, quả thực được xưng là giai điệu.
Mặt cô đột nhiên đỏ lên.
“Anh…” Cô cố lắm mới nói được mấy từ “Ôn Thời Khải, ách… Sắc lang.”
Cơ thể bị anh ta đâm lùi lại về sau, tiếng bạch bạch bạch quẩn quanh, Lâm Chi Nam chỉ cảm thấy sau này mình không cách nào nghe nhạc một cách vui vẻ được, ngửa đầu cắn mạnh lên ngực anh ta một cái.
Ôn Thời Khải bật cười, khí tức lưu luyến.
L ng ngực truyền đến cảm giác nhói đau khiến hầu kết anh ta lên xuống, cả cánh tay giữ chặt lấy cô nặng nề đâm vào, Lâm Chi Nam bị đâm đến không ngừng ngửa ra trước, lúc này hai tay được anh ta cởi trói.
Cô cho rằng mình được cứu, người đàn ông lại ôm cô đứng dậy, đột nhiên lên không trung khiến cô giật mình, kéo lấy cánh tay anh ta, bên dưới kẹp lấy thứ cứng rắn của anh ta, không ngừng mút chặt.
“Đi đâu?” Cô hỏi.
Ôn Thời Khải không đáp, kéo tay cô ôm lấy cổ mình, sau lưng giữ lấy mông cô, từng chút nước đọng rơi trên sàn nhà.
Lâm Chi Nam nhìn thấy anh ta mở cửa nhà vệ sinh, đèn lớn vừa bật lên, có tia sáng chiếu lên người anh ta, chỗ giữa hai chân còn có cự vật đang khảm sâu.
Tiếng cốc thủy tinh đặt lên bàn khiến Lâm Chi Nam từ trong trí nhớ trở về, thì ra là Riley trượt tay, mặc dù đặt cốc lên bàn, nhưng ánh mắt của cô ấy vẫn nhìn chằm chằm Lâm Chi Nam, giống như muốn nhìn ra chút kiều diễm.
“Riley, thục nữ sẽ không muốn biết những nội dung căn bản không xuất hiện trong sách giáo khoa này.” Lâm Chi Nam không tán thành đáp.
“Không, thục nữ cũng có quyền được biết về tình du͙c.”
“Chết rồi, bên cạnh có bài hùng biện, tôi phải đi nghe một chút, hiện tại sắp muộn đến nơi.” Lâm Chi Nam chuyển đề tài.
“Tôi đi trước đây.”
Sau khi cô tạm biệt Haruna Suzuki thì xách túi rời đi, lúc đóng cửa lại vừa hay nhìn thấy gương mặt khóc tang của Riley.
Cô hiểu ý cười cười, sau khi ra trường cô lên xe đạp tắm mình trong ánh nắng của Boston.
Mùa thu của thành phố này nổi tiếng trên thế giới, trời xanh mây trắng, lá vàng rụng xuống mang đến một cơn mưa lá vàng, bay vào trong túi đựng thức ăn của một người.
Lâm Chi Nam đạp xe qua một đôi người yêu đang ôm hôn nhau bên bờ sông, có anh chàng da đen huýt sáo mỹ nữ, cô cũng khẽ cười một tiếng đáp lại.
Lúc đến câu lạc bộ hùng biện của Havard, bên trong đã chật kín người, Lâm Chi Nam tìm một vị trí trong ngóc ngách, vừa mới ngồi xuống thì di động rung lên.
Ôn Thời Khải nói đến thư viện đón cô.
Mỗi một học viện ở MIT đan xen nhau, thư viện cũng không dùng chung một chỗ, thêm nữa cả hai đều bận rộn, tính toán đã sắp hai tuần không gặp mặt.
Lúc này cô mới nhớ lần trước bản thân hẹn hôm nay đi tìm anh ta.
Xong đời, cô quên mất.
“Sorry, em ở bên cạnh nghe thi hùng biện.”
Sợ anh ta nói mình lỡ hẹn, Lâm Chi Nam nhanh chóng bổ sung.
“Em bị bạn cùng phòng kéo đi, em cũng không muốn, icon khóc…”
Một học tỷ nhỏ giọng nhắc nhở cô cần giữ yên lặng trong này, Lâm Chi Nam tỏ vẻ áy náy sau đó tắt di động.
Lại có việc.
Tính toán tháng này đã là lần thứ ba, Ôn Thời Khải mới từ trong phòng thí nghiệm đi ra cũng không vội rời đi, anh ta đọc tin nhắn kèm icon khóc mà Lâm Chi Nam nhắn lại kia, không khỏi cảm thấy chỉ sợ cô nhóc này quên anh ta rồi.
Ôn Thời Khải phát ra một tiếng hừ nặng nề từ trong mũi.
Gửi định vị cho anh
“Felix, ngày nghỉ quý giá, không đi tìm Celestine mỹ lệ động lòng người sao?”
Một người trong tổ cũng ra khỏi phòng thí nghiệm, có bạn gái chờ, anh ta rải cẩu lương sau đó hỏi Ôn Thời Khải.
Khóe miệng Ôn Thời Khải hơi mím, cho anh ta một ánh mắt vô nghĩa, sau đó quay về phòng thí nghiệm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận