Chương 1019

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1019

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Thời Khải đứng bên cửa sổ nhìn cô khẽ cười thong dong đi xuống dưới đài, ánh mắt anh ta vẫn luôn đi theo, trên đuôi mày gần như không che giấu được hào quang và ngoài ý muốn.
Anh ta không biết từ bao giờ suy nghĩ của cô lại khác biệt như ngày và đêm vậy.
Lúc trước từ thôn nhỏ đi ra, một bên trách móc nặng nề quyền quý che trời và thiên đạo bất công, một bên không thể không hao tổn tâm cơ phụ thuộc và lợi dụng.
Hai loại tương phản này xuất hiện trong đôi mắt lạnh lùng của cô
Bây giờ hoa hồng nở rộ, thành đóa kiều hoa hưởng thụ ánh nắng mặt trời.
Sau khi cuộc thi hùng biện kết thúc, có người đi lên ngăn cản Lâm Chi Nam, là một học trưởng dáng người cao lớn, đầu tiên anh ta khen ngợi tài ăn nói của cô khá tốt, muốn mời cô gia nhập câu lạc bộ hùng biện.
Phương thức biểu đạt tình cảm ở nước ngoài trực tiếp lại lớn mật, chỉ từ ánh mắt nhiệt tình như lửa của anh ta là có thể nhìn ra, sau khi Lâm Chi Nam lễ phép từ chối anh ta lại đề nghị xin số của cô, cô xua tay tỏ vẻ tắt máy, người kia lại chấp nhất muốn viết phương thực liên lạc cho cô.
Lâm Chi Nam cạn lời, vừa nghiêng đầu cô đã thấy bóng dáng đứng cách đó không xa.
Ôn Thời Khải khoanh tay trước ngực, tùy ý tựa vào lan can, ánh mắt anh ta nhìn qua không mặt không nhạt, giống như nhìn một đoạn giai thoại râu ria.
Chỉ là trong con ngươi màu nâu nhạt mơ hồ ẩn chứa sắc bén.
Dáng vẻ lười biếng kia giống như dã thú có thể khom người nhổm lên bất kỳ lúc nào, người xung quanh ra vào, chỉ anh ta đứng yên ở đó làm nổi bật lên khí thế vô cùng bức người.
Xong đời, Lâm Chi Nam nghĩ Đoán chừng lão hồ ly khó chịu.
Cô nói mấy câu đuổi người đi, môi đỏ hơi mấp máy, Ôn Thời Khải loáng thoáng nhìn ra mấy chữ boy friend.
Vì thế cảm giác khó chịu trong lòng kia giảm đi không ít, gió mát cũng theo đó lướt nhẹ đến, Ôn Thời Khải nhìn cô chạy chậm tới, sau đó ôm cổ mình.
“Sao anh lại đến đây?” Lâm Chi Nam hỏi.
Người đàn ông này đột nhiên từ trên trời giáng xuống, thật đúng là không tin nổi, nhưng so với tất cả mọi người ở đây, nhìn thấy anh ta, trong lòng an tâm không cần nói cũng biết.
“Em được hoan nghênh nhỉ.”
Ôn Thời Khải khen ngợi, nhưng khóe miệng lại kéo căng, tay anh ta vòng qua ôm eo cô.
“Không phải em đi cùng bạn sao, người đâu.”
Ánh mắt anh ta nhìn xung quanh, Lâm Chi Nam tự động nói dối.
“Bọn họ thấy chán nên đi giữa chừng.”
Ôn Thời Khải ngoài cười nhưng không cười nhìn qua cô, nhìn thấu Lâm Chi Nam.
“Ai nha, em đột xuất mới nhớ ra là hôm nay.”
“Cũng đúng, anh cũng đột xuất bị cho leo cây.” Ôn Thời Khải lạnh nhạt nói tiếp.
“Lâm tiểu thư nhớ đến Ôn mỗ mới chủ động lâm hạnh.”
A a a…
Lâm Chi Nam muốn phát điên, trừng mắt nhìn anh ta, môi lại bị ép xuống, hương gỗ thoang thoảng phả vào mặt, giống như dạo bước ở Boston vào cuối thu, cô vẫn luôn mê muội mùi hương này.
Ôn Thời Khải không nhịn được mà cúi đầu hôn mấy cái, bờ môi cọ xát, từ khóe miệng đến cánh môi, hai tuần không gặp cô, chỉ đu.ng chạm nhẹ như thế đã khiến cổ họng anh ta ngứa ngáy, tuôn đến l ng ngực.
Loại thân mật này ở trong trường lớn học rất bình thường, có người chú ý cũng chỉ cười một tiếng.
“Đừng cọ.” Chóp mũi Lâm Chi Nam bị anh ta làm cho ngứa, vừa cười vừa tránh, người bị anh ta kéo xuống lầu.
“Đi thôi, về nhà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận