Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm… ưm…”

Khuôn mặt nhỏ xinh của thiếu nữ ủy khuất nhìn người đàn ông, đôi mắt to tròn rưng rưng,

đôi tay nhỏ bé vùng vẫy định đánh anh, nhưng cuối cùng cô lại nhẹ nhàng nắm lấy vạt quần của anh.

Người đàn ông ngẩng đầu lên, thở dài rồi rút dương vật ra khỏi miệng cô.

“Không cần nữa, đỡ anh trở lại.”

Sau khi lên giường, anh lặng lẽ ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô gái nhỏ đang khóc thút thít.

Có vẻ như kể từ ngày đó, toàn bộ con người Tề Mậu đã thay đổi, anh bận rộn hơn trước rấtnhiềụ

**

Sáng hôm sau, Diệp Tiểu Tiểu bị người đàn ông lôi ra khỏi giường the0 đúng nghĩa đen.

“Không phải em nói muốn đi Thiên Tân thực tập sao? Anh dẫn em đi mua quần áo, ngày mai anh sẽ đi công tác.”

“Em có quần áo để mặc rồi” Cô lẩm bẩm, quay người vẫn cố ngủ.

“Đi là phải có phong thái của đi làm, đến lúc mà bị mắng thì đừng có khóc lóc sướt mướt chạy tới tìm anh.”

Tề Mậu tɾong lòng vẫn không quá nguyện ý để cho nha đầu ngốc đi làm nhưng anh cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn, thấy cô vẫn nằm đó không nhúc nhích, anh không khỏi tức giận, hung hăng xốc chăn lên, vỗ ma͙nh vào cái mông nhỏ nhắn mềm mại của cô.

“Mau dậy đi, tiền mua quần áo tháng sau sẽ bị trừ vào lương.”

“A?” Diệp Tiểu Tiểu dụi mắt, lập tức đứng dậy “Ngoài quần áo ra, còn có cái gì khác cần chú ý sao?”

“Hỏi thư ký Tống, cô ấy sẽ nói cho em biết.”

Cô bởi vì không muốn hỏi cô ấy nên mới hỏi anh đó

Đương nhiên Diệp Tiểu Tiểu cuối cùng vẫn không nói ra điều này, thực ra cô không muốn đến Thiên Tân làm việc nhưng mọi ý định của cô đều bị Tề Mậu bác bỏ, haizz, quên đi, cô hiện tại đã trưởng thành, phải học cách đối phó với mọi thứ, Thiên Tân là tập đoàn lớn, biết bao nhiêu người muốn đi còn không được nữa.

**

Tống Uyển Loan dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài được búi cao, bộ vest bó sát màu xanh sapphire có chút gợi cảm, chậm rãi đi xuống tầng mười lăm dẫn cô gái trẻ đến phòng hành chính, giải thí¢h ngắn gọn rằng cô là thực tập sinh mới của công ty rồi liền rời đi.

Trong không gian nửa mở, mọi người đều bận rộn cúi đầu, Diệp Tiểu Tiểu ngồi vào chiếc ghế tạm thời được phân công điền vào phiếu thực tập, tổ trưởng lấy ra một chồng giấy dày đưa cho cô “Tất cả những thứ này tài liệu cần phải sao chép, tɾong chốc lát sẽ được gửi đến các bộ phận khác nhau, từ nay trở đi, em sẽ chịu trách nhiệm bổ sung vật tư tɾong phòng trà và ghi lại những thứ cần mua.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận