Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không chuẩn bị trước một chút, làm sao dám cùng em lên lớp đây?”
Cố Ngưng vĩnh viễn sẽ không nói cho cô biết.

Vì tiếp cận cô, mình đã cố gắng bao nhiêu.

Tiết học thứ hai trôi qua bình an vô sự.

Tám giờ bốn mươi phút tối, lúc tan học, Nhậm Sơ Tuyết vừa thấy bộ dáng rục rịch của đám người kia, chợt cảm thấy không ổn, lập tức phòng bị chu đáo, vừa tan lớp lập tức kéo Cố Ngưng chạy ra khỏi phòng học.

Chỉ để lại cho Ngốc Hà thật vất vả mới gặp được
“tri âm”
một bóng lưng vô tình và gió lạnh.

Ngốc Hà:
“…”
Cuộc đời cô đơn như tuyết.

Hai người vẫn chạy ra khỏi tòa nhà B, chạy đến con đường rợp bóng cây gần sân thể dục, mới thở hồng hộc dừng lại.

Mưa đã ngừng từ lâu, trong không khí là cảm giác tươi mát sau cơn mưa.

Mưa một ngày, trên đường tích nước, giẫm lên vang tiếng phốc phốc.

Sân thể dục với khán đài trống trải và bóng đêm đen kịt hòa làm một thể, ở trong bóng tối giống như là loài thú hoang nào đó cô độc, không nhúc nhích nhìn chăm chú các cô.

Hai người tay trong tay dạo bước trên con đường rợp bóng cây, ánh đèn đường lờ mờ giống như được chiếu một lớp kính lọc ánh sáng nhu hòa, Nhậm Sơ Tuyết len lén liếc Cố Ngưng một cái, cảm thấy sườn mặt của Cố Ngưng dưới ánh sáng dịu dàng đến kỳ lạ.

Cố Ngưng đột nhiên mở miệng.

“Lần này tôi tìm em, kỳ thật ngoại trừ cùng em đi học, còn có một việc.”

“Hả?”

“Lúc trước, tôi nói tôi bận rộn hội nghị học thuật quốc tế, thầy hướng dẫn của tôi phụ trách tiếp đãi một học giả người Pháp.”
Cố Ngưng dừng một chút,
“Đàn em, em học tiếng Pháp phải không?”
Nhậm Sơ Tuyết gật đầu, có chút mơ hồ, không biết Cố Ngưng làm sao biết được.

“Em lấy bằng DELF B2 rồi à?”

“Lấy rồi.”

“Ừm, học giả người Pháp kia phải ở lại hai tuần, cần một trợ lý hỗ trợ phiên dịch, sắp xếp cuộc sống và đưa đón sân bay, thù lao cũng không tệ lắm, có thể làm thêm để tăng kinh nghiệm thực tiễn, bên học viện có thể xin nghỉ giúp em, em… có đồng ý đến không?”
Nhậm Sơ Tuyết bị chiếc bánh nhân thịt bất thình lình từ trên trời rơi xuống đập vào người, khiến đầu óc choáng váng.

Có thù lao, có thể thêm điểm, có thể xin nghỉ, còn có thể rèn luyện năng lực thực tiễn của mình, cô gần như nghĩ không ra lý do từ chối.

Nhưng nhất thời cô lại cảm thấy bất an, năng lực của cô thật sự đủ sao?

Tuy rằng khả năng ngôn ngữ của cô không tệ, giáo viên cũng khen cô rất nhiều lần, nhưng Cố Ngưng học chuyên ngành máy tính, nhất định sẽ liên quan đến rất nhiều danh từ chuyên ngành, cô căn bản…

Nhưng cuối cùng, sự ích kỷ đã thắng thế.

Cô muốn ở bên Cố Ngưng lâu hơn một chút, cho dù là mượn danh nghĩa công việc.

“Được.”
Khóe miệng Cố Ngưng không dễ phát hiện mà nhếch lên một nụ cười.

Cô ấy cảm thấy tự hào nho nhỏ vì chút tư tâm của mình đã thực hiện được, mặc dù là mượn danh nghĩa công việc.

Nhưng cô ấy thực sự muốn ở bên cạnh cô.

Thiếu nữ hào phóng cho cô ấy thấy thế giới của mình, cô ấy cũng muốn kéo đối phương vào cuộc sống của mình, vào thế giới của mình.

Có lẽ có một ngày, hai thế giới của bọn họ có thể dung hợp, sáng tạo ra một thế giới nhỏ chỉ thuộc về hai người các cô.

Nương theo bánh xe nghiền qua mặt đường, ánh đèn pha trước xe chiếu sáng hình bóng của hai người giao nhau, tiếng còi xe chói tai cũng theo đó vang lên.

Họ hôn nhau trong tiếng còi xe. Đó là một đêm đầu tháng mười một, trời hơi se lạnh, ánh sáng trắng của những chiếc đèn pha rọi vào làn bụi bay mù mịt trong không trung, lớp bụi hòa với hơi nước sau cơn mưa, hơi nước làm ướt gò má của hai người con gái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận