Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dạo xong phòng tranh, Tô Hòa Mặc mua hai cuốn sổ lưu niệm, ở mặt sau của một quyển khác còn viết xuống sinh nhật vui vẻ.

Cô vui vẻ yêu thích ôm không buông tay, mang cô đi ăn cơm trưa, bánh kem đặt ngày hôm qua cũng được đưa tới, là kiểu dáng bánh kem màu vàng xinh đẹp, biết cô nhất định sẽ thích, còn cố ý nói chủ quán trang trí nhiều trái cây ở mặt trên một chút .

“Đây là lần đầu tiên tôi được ăn bánh kem, ăn ngon quá!” cô vui vẻ, hai chân phía dưới cái bàn đều ở không ngừng lắc lư trước sau.

“Vậy ăn nhiều một chút.”

“Ăn bánh kem có phải cần ước nguyện hay không a!” Tiêu Trúc Vũ cắn nĩa, nhìn lại bánh kem bị cô cắt ra một nửa đã không hoàn chỉnh : “Chưa cầu nguyện có được phép ăn không?”

“Có thể cầu nguyện, chỉ cần đem ngọn nến thổi tắt, nguyện vọng từ tâm liền thành sự thật.” Tô Hòa Mặc cắm từng cây nên lên, ngọn nến đưa tới cũng chỉ có sáu cây,cắm lên mặt bơ của bánh kem, dùng bật lửa đốt nến, ngọn lửa màu vàng liền sinh động bốc cháy lên, bị hô hấp thổi đến lay động phiêu đãng.

Đôi tay cô khép lại, nghiêm túc lại nghiêm túc: “Hy vọng bà ngoại luôn ở bên cạnh Tiêu Tiêu!”

Tô Hòa Mặc bị cô chọc cười: “Tiểu ngốc tử, nguyện vọng là không thể nói ra.”

“Tôi mới không ngốc đâu! Tôi, tôi là lần đầu tiên ước nguyện, tôi làm lại lần nữa, lần này không tính!”

“Hôm nay cô là thọ tinh, cô nói gì cũng đúng.”

Buổi chiều 5 giờ, Tô Hòa Mặc đem cô đưa về nhà, trong nhà không có ai, thông thường lúc này bà ngoại sẽ đi chợ, bán thức ăn.

Tiêu Trúc Vũ đem bánh kem còn chưa ăn xong đặt ở trên bàn, nhìn tập tranh chờ bà ngoại về nhà, miệng vết thương ở đầu gối thật sự không thoải mái, cô đem băng gạc xé xuống , lại tự mình lau cồn i-ốt tiêu độc.

Chẳng được bao lâu, trong viện truyền đến động tĩnh, Tiêu Trúc Vũ vui vẻ buông đồ vật chạy ra bên ngoài .

“Bà ơi.”

Bạch Dương mặc áo trắng quần đen, hai tay cắm vào áo hoodie , nghênh ngang đi vào , hừ lạnh nhếch khóe miệng: “Bà ngoại cái gì mà bà ngoại, đi, mang em đi ăn cơm chiều.”

Cô hiện tại xác thật là có chút đói, Tiêu Trúc Vũ cùng hắn thương lượng: “Có thể hay không đợi chút, tôi muốn chờ bà ngoại trở về.”

“Không được!” Bạch Dương đi qua giữ chặt cánh tay cô , không cho phép cô phản kháng, túm tay kéo cô ra bên ngoài , trong miệng còn thấp giọng lầm bầm: “Biết lão tử vì làm sinh nhật cho em, mà phí bao nhiêu tâm tư không? Còn không nhanh thì em quả thực phải thực xin lỗi tôi, cơm sắp lạnh rồi!”

Đem cô túm lên xe, buộc lại đai an toàn , lại vòng đến ghế điều khiển.

Đi không phải nhà ăn, mà là khách sạn bọn họ thường đến.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy trên mặt đất phủ kín cánh hoa hồng, góc tường đống gấu nhồi bông , so với cô còn lớn hơn, trần nhà đều tràn ngập bong bóng màu hồng, trong phòng bay ra mùi đồ ăn cùng tinh dầu hoa hồng thoang thoảng.

Bức màn được kéo lên, đèn trong phòng cũng bị sửa thành cầu vồng bảy sắt, Tiêu Trúc Vũ đứng ở cửa, miệng đô thành hình chữ O, cô còn trước nay chưa thấy qua loại trận thế này.

“Sinh nhật vui vẻ, tiểu ngốc tử.” Bạch Dương nắm tay cô, đóng cửa lại, tươi cười ôn nhu làm cô hoảng hốt, cảm thấy trước mặt chính là một người tốt, mi mắt cong cong hiên ra ý cười cưng chiều , trong mắt là tràn đầy sủng nịch.

“Thật xinh đẹp!” cô thậm chí không bận tâm câu nói ngốc tử kia của hắn.

“Còn có cơm lão tử tự mình làm cho em, lại đây nếm thử!”

Trên bàn có mười mấy món ăn , ở giữa đặt bánh kem lớn bốn tầng , bên trên còn được trang trí một còn thỏ màu hồng phấn , còn có con số 18 tượng trưng cho số tuổi của cô, còn chưa được thắp lên.

Đồ ăn đều đã lạnh, đây là thành phẩm mà hắn đã làm từ sớm đến chiều mới xong , bởi vì chưa bao giờ nấu cơm, hắn còn cố ý mời một đầu bếp tới dạy mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận