Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh…”
Tố Nhan nhìn Phỉ Nhược, lại nhìn Thiếu Minh, cuối cùng dứt khoát rời đi.
“Anh sẽ nói chuyện với em sau”
Anh bỏ lại một câu cho Phỉ Nhược rồi đuổi theo Tố Nhan, cô đã xuống tới phòng khách tầng 1, đôi chân Phỉ Nhược cũng vô thức chạy theo anh. Dường như cố níu một tia hy vọng anh sẽ ở lại, hoặc nhìn anh dứt khoát bên cạnh Tố Nhan, hay lại có chút gì đó muốn níu lấy anh.
Mắt hướng theo bóng lưng anh, chân vụng về chạy theo.
“Ah…”
Khi chân bước xuống bậc đầu tiên, một cơn đau từ bụng truyền đến. Đứa bé trong bụng có lẽ lại náo cô. Phỉ Nhược bị đau đột ngột, bước chân hụt một bước, cơ thể mất thăng bằng. Cũng may cô nắm kịp lang can nên không bị lăn xuống, nhưng không tránh khỏi chiếc bụng nhô cao bị mạnh mẽ va chạm, một cảm giác quặn thắt từ bụng dâng lên.
“Minh, em…”
Cô khó khăn với theo anh đã đi xuống dưới, đến hơi thở cũng dần hỗn loạn.
Thiếu Minh nghe tiếng kêu khe khẽ của cô, vội quay lại nhìn, chỉ thấy Phỉ Nhược ngồi ở đầu cầu thang, tay ôm bụng, mặt nhăn nhó. Đôi chân anh khẩn trương toan bước lên chỗ cô…
“Bác đặt vé máy bay sang Mỹ cho con đi. Phải, chuyến gần nhất”
Giọng nói của Tố Nhan từ ngoài truyền vào làm bước chân anh khựng lại, anh khó xử quay ra ngoài nhìn Tố Nhan, lại nhìn Phỉ Nhược trên cầu thang.
“Em nghỉ ngơi trước đi. Anh sẽ nhanh chóng trở lại”
Dứt khoát đưa ra quyết định, anh chỉ để lại cho Phỉ Nhược một câu trấn an rồi vội vàng ra ngoài, mà anh không biết rằng tình trạng hiện giờ của cô không ổn chút nào.
Sợi dây Phỉ Nhược vừa nắm đột ngột bị đứt. Cơn đau ngày càng dữ dội, môi mấp máy từng âm thanh vụn vặt.
“Minh… đừng đi…”
Chỉ tiếc, bóng người ấy rất nhanh đã không còn nhìn thấy nữa.
Sự tuyệt vọng chưa bao giờ lại mạnh mẽ như vậy. Cơn đau ùn đến làm cô dường như không thể chống đỡ nổi.
Phỉ Nhược cắn môi, cố trườn người lên trên thềm. Trán lấm tấm mồ hôi, nhăn nhúm thành một đường.
Cô có thể cảm nhận được, hơi thở của mình đang dần đứt quãng, mà giữa hai chân, một dòng nóng ấm đang chảy ra. Phỉ Nhược hốt hoảng, nhìn vệt máu từ cầu thang đến trên thềm.
Không, con cô.
Làm sao đây? Ai cứu con cô?
Điện thoại cô đã để bên dưới, tình trạng của cô hiện giờ muốn xuống dưới là không thể.
Con cô…
“Ah..”
Phỉ Nhược ôm lấy bụng, sự bất lực bủa vây.
Có ai, cứu con cô…
Cơn đau dường như rút hết sức lực của Phỉ Nhược, hơi thở cô yếu dần. Ánh mắt vẫn luôn hướng về phía cửa dần buông xuôi, mọi hi vọng đều bị dập tắt.
Có lẽ, đây là kết cục của cô.
Có lẽ, lần này thật sự buông được rồi.
Con ngoan, chúng ta phải đi rồi. Mẹ sẽ đi cùng con. Kiếp sau, chúng ta lại là mẹ con. Những gì kiếp này chưa làm được, kiếp sau mẹ sẽ hảo hảo bù đắp lại cho con.
Phỉ Nhược lã người nằm ra sàn, chút ý thức cùng sức lực cuối cùng, bàn tay cô run run đưa lên cổ tháo sợi dây chuyền, lấy chiếc nhẫn đã cất giữ bao lâu nay.
Cô gắng sức nắm lấy chiếc nhẫn, từng chút từng chút đưa lại gần ngón áp út…
Nhược Nhược, đợi anh.
Mắt cô lịm đi, bên tai vang vọng câu nói của anh ngày nào. Chiếc nhẫn trên tay trượt xuống sàn, xoay vòng vòng, cuối cùng nằm im cạnh vũng máu. Rốt cuộc thì, cô vẫn không thể đeo nó lần nữa. Lời hứa, cùng chỉ là hứa.
——-
Thiếu Quân ném tàn thuốc xuống đất, thở hắt một hơi.
Hai người họ, chắc đã hạnh phúc bên nhau rồi.
Cậu ngồi thẳng dậy, khởi động xe, nhìn lướt qua căn hộ lần nữa, đến khi muốn đạp chân ga rời đi, hình ảnh trước mắt làm cậu đột ngột tắt máy.
Thiếu Quân khẽ nhíu mày.
Tố Nhan… sao lại ở đây chứ. Minh còn ra theo. Vậy… Phỉ Nhược, thì sao?
Cậu thắc mắc nhìn Thiếu Minh chạy từ trong ra nắm lấy tay Tố Nhan. Hai người dằn co gì đó, cuối cùng Thiếu minh kéo cô lên xe rời đi.
Thiếu Quân nhìn chiếc xe mất dạng, vội xuống xe. Không nghĩ ngợi liền vào trong nhà.
Chuyện này là thế nào?
Phỉ Nhược, cô ấy không sao chứ?
Phỉ Nhược.
“Phỉ Nhược..”
Tại sao lại thành thế này chứ?
Thiếu Quân vừa thấy cô, vội chạy đến đỡ lấy. Mà cô dường như chỉ còn chút hơi tàn, màu đỏ cùng mùi tanh hôi của máu làm cậu sợ hãi.
“Phỉ Nhược, em nghe anh nói không?”
Đáp lại cậu chỉ là sự im lặng đáng sợ. Phỉ Nhược giờ đây tựa cái xác mềm nhũn nằm trong lòng cậu.
“Phỉ Nhược, không sao, em nhất định sẽ không sao?
Thiếu Quân thì thào, bế cô dậy, nhanh chóng ra xe.
——-
Đèn phẫu thuật đã bật sáng hai mươi phút, Thiếu Quân vẫn không nhận được chút thông tin nào bên trong.
Cả cơ thể cậu căng cứng, sự khẩn trương không giảm chút nào.
Bàn tay cậu hết nắm rồi lại thả, đến khi không còn kiên nhẫn, liền chạy đến trước cửa phòng mổ, còn định sẽ đậo cửa đi vào. Ngay lúc này cánh cửa được bậc mở, một vị bác sĩ đi ra.
Những lời thoại chỉ có trong phim, vậy mà cậu lại có cơ hội được trải nghiệm.
“Cậu muốn giữ mẹ hay đứa bé?”
Phải, không nhầm. Cậu chưa từng nghĩ bản thân sẽ trong tình huống này.
Giữ..? Cậu phải làm sao đây? Có ai đó, giúp cậu?
Hết chap 102.

Bình luận (0)

Để lại bình luận