Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng diễn thuyết, Du Linh lẳng lặng ngồi ở trên bậc thang lên bục giảng, đôi tay chống cằm, tà váy màu đen rải đầy đất.
Có gió từ bên cửa sổ thổi vào, cuốn lên tay áo lụa của cô, cô ngước mắt, nhìn anh đang đi lại phía cô.
Hiệu trưởng cùng chủ nhiệm khoa đã đi rồi, Du Linh có chút nghi hoặc nhìn anh phẳng phiu mặt mày, hỏi
“Anh, chúng ta sắp phải xuất ngoại, anh còn quyên cho lớn học Băng thành một đống ký túc xá làm cái gì?”
“Tạm thời không đi nữa.”
Kỳ Lạc đứng yên ở trước mặt Du Linh, đôi tay để vào túi quần, cúi đầu nhìn cô, khóe miệng mỉm cười, nói
“Anh phát hiện em vừa rồi giảng rất có ý tứ, trước kia anh cảm thấy em thích hợp học ngôn ngữ, hiện tại nhìn xem cũng không sai, ngôn ngữ của em thiên phú xác thật không tồi, rất có sức cuốn hút.”
Nói xong, Kỳ Lạc chỉnh chỉnh quần, xoay người ngồi xuống cạnh Du Linh.
Trong phòng có chút yên tĩnh, Du Linh nghiêng đầu nhìn anh, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, cô không hiểu lắm ý tứ của Kỳ Lạc.
Vì thế, Kỳ Lạc cũng là nghiêng đầu, duỗi tay sờ sờ mặt Du Linh, người đàn ông soái khí hơi thấp đầu xuống, hôn hôn môi Du Linh, cười nói
“Rất tuyệt, Linh Linh hôm nay thật xinh đẹp, anh muốn vẫn luôn nhìn Linh Linh, vẫn luôn thấy Linh Linh xinh đẹp như vậy, đừng lo lắng về vấn đề công việc sau này, có anh ở đây, em có thể cả đời học lịch sử văn học cổ Hoa Hạ đều được.”
Thậm chí, Kỳ Lạc cũng vốn muốn Linh Linh luôn luôn học, anh đời này, căn bản là không nghĩ sẽ để Linh Linh ra ngoài lăn lộn đi làm.
Chỉ cần tưởng tượng đến cô gái từ nhỏ anh đã để trong lòng bàn tay nâng niu phải lưu hậu thế tục, làm một công việc mà bản thân không thích, sống ở một nơi mà mình không thích, mặc dù đó là cô chính mình nguyện ý, thì anh cũng đau không chịu nổi.
Anh yêu cô, cho nên anh nguyện ý vì cô lưu lại Băng thành, quyên góp cho lớn học Băng thành Ký túc xá, chỉ muốn họ có thể vì Du Linh nghiêng càng nhiều tài nguyên giáo dục càng tốt.
Còn một nguyên nhân khác đó là ký túc xá hiện tại của Du Linh cũng quá bất tiện, bốn người một phòng, anh sau này muốn đi ký túc xá thăm cô, chắc chắn cũng thể được.
Du Linh ngơ ngác, ngồi ở bên người anh, sợi tóc bị xõa xuống đong đưa trước gió, có chút vui sướng, có chút rối rắm, cuối cùng có chút khó xử hỏi
“Chính là, chính là anh, chúng ta ở trong nước, là vĩnh viễn đều không có biện pháp kết hôn……”
“Vấn đề hình thức này anh cũng không để ý.”
Kỳ Lạc một tay ôm lấy vai Du Linh, nắm đầu vai mảnh khảnh của cô, cùng cô kề mặt ôn nhu nói
“Không cần lo lắng cái này, nếu không yên tâm anh sẽ bị người phụ nữ khác dắt đi, chúng ta có thể đi nước ngoài kết hôn, hơn nữa sau này chúng ta sinh sống chủ yếu ở băng thành, cùng X thành cách hai giờ bay, sẽ không có nhiều người biết được quan hệ của chúng ta đâu.”
“Vạn nhất……”
“Vạn nhất bị người phát hiện, mọi chuyện bị mang ra ngoài ánh sáng, thì cũng không quan hệ, Linh Linh, trên đời này có một câu gọi là có tiền có thể sử quỷ đẩy ma, hot search anh sẽ mua, xã giao anh sẽ làm, dùng hết thảy, anh cũng sẽ không để em chịu bất luận những lời đồn đãi tổn thương gì.”
Đừng nói anh cùng Du Linh không phải anh em ruột, chỉ là có quan hệ huyết thống ba đời mà thôi, thì dù là anh em ruột, Kỳ Lạc cũng có biện pháp, để anh cùng Du Linh ở trên mảnh đất này, tự do tự tại ra vào có đôi.
Huống chi, anh đã tính toán định cư lâu dài ở Băng thành, mà Kỳ gia cùng Du gia, thậm chí Chu gia, không có một thân thích nào ở Băng thành.
Ôm lấy Du Linh, Kỳ Lạc ngón tay nhẹ nhàng vỗ về gương mặt cô, cảm thán nói
“Vì cái gì không nói sớm cho anh? Đồ ngốc Linh Linh, anh cũng thích nhìn bộ dáng Linh Linh hào quang bắn ra bốn phía, bởi vì Linh Linh lúc đó, người khác chỉ có thể nhìn sẽ không có biện pháp có được cô, mà cô chỉ thuộc về một mình anh thôi.”
Du Linh đã rơi xuống nước mắt, nước mắt cô dừng ở trên đầu vai Kỳ, nội tâm bởi vì cảm động, lại nức nở nói
“Nếu tiếp tục ở lại trong nước, em sẽ rất sợ.”
“Không sợ, anh cùng em ở bên nhau, lúc này anh sẽ không bỏ lại một mình Linh Linh, không sợ ”
Âm thanh ôn nhu cứ như vậy vang lên trong phòng, cơn gió nhỏ nhẹ nhàng thổi qua, ở Băng thành mùa hạ đã qua đi, rất nhanh sẽ nghênh đón một mùa đông.
Chính là Du Linh biết, đây là điều cô thích nhất ở thành phố này, sau này mỗi mùa đông gian nan, đều sẽ không cảm thấy rét lạnh, tương lai, tay chân rét lạnh đã có anh ấm áp, mỗi cơn gió thổi qua ban đêm, đều sẽ có làm bạn.
Tương lai có lẽ sẽ có rất nhiều mưa gió, đến từ dì cả, đến từ cha mẹ, đến từ bạn bè thân thích, chính là, năng lực con người cũng sẽ càng lớn, càng không sợ gì cả, nội tâm càng phong phú, càng không sợ mưa gió.
Thực sự yêu nhau, là có thể vượt qua muôn vàn khó khăn, bay vọt lên thiên sơn vạn thủy.
Mặc dù không có hôn nhân, mặc dù không ai chúc phúc, chính là bọn họ vẫn sẽ như cũ ở bên nhau, ở bên huyền nhai, nở rộ một khóm hoa tình yêu đẹp nhất của bọn họ.
Kết thúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận