Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà… Bởi vì trải nghiệm vui vẻ khi chơi trò chơi bị huỷ hoại khiến Chi Đạo một mực trốn anh, từ chối chơi với anh, cũng không để ý tới anh nữa.
Cô thật quá đáng.
Sau đó, Minh Bạch còn nhìn thấy đồ ghê tởm kia cõng Chi Đạo. Vốn dĩ anh làm nhiều như vậy là vì muốn cô chủ động thổ lộ, kết quả cuối cùng lại là anh không chịu nổi cảnh cô bị người khác cướp đi, cưỡng ép cô yêu đương với anh.
Cũng buộc bản thân hạ quyết tâm chủ động hôn cô, cho dù chỉ có thể nhẹ nhàng chạm vào một cái. Lúc đó, Minh Bạch mới ý thức được, thì ra đôi môi của Chi Đạo có vị ngọt. Hương vị ngọt ngào hấp dẫn anh hôn cái thứ hai, thật ngọt. Không có cái thứ ba, bởi vì Chi Đạo đột nhiên chủ động hôn ngược lại anh. Minh Bạch bị dọa cho ngây người, ngốc một lúc mới cảm thấy thẹn thùng lại hưng phấn. Anh vội vàng mặc niệm trong lòng: Minh Bạch, mày không thể để lỗ tai đỏ lên nữa. Mày không thể. Mày phải nhớ kỹ, mày là ninja ẩn mình.
Nhưng mà…
Lần này cô lại trực tiếp duỗi đầu lưỡi…
Cảm giác mới lạ thiếu chút nữa đã khiến Minh Bạch quên mất cách thở, để rồi suýt rời khỏi thế nhân gian.
Dường như anh càng ngày càng ấu trĩ.
Còn may là cô thích.

Chi Đạo là cô gái miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.
Anh giữ mình trong sạch, chung tình lại ôn nhu. Chi Đạo dựa vào cái gì mà không yêu đương với anh?
Minh Bạch không ép Chi Đạo, vì anh biết rõ, khoảng cách sinh ra cái đẹp, thái độ như gần như xa sẽ làm cô sinh ra cảm giác nguy cơ lo được lo mất. Anh muốn ép cô nhận rõ trái tim của mình, cũng mượn sự cố “Tình một đêm” cho cô bậc thang bước xuống. Bởi vì khi nữ sinh nói không muốn, tức là trong lòng cô cũng không phản đối chuyện cùng anh tiến thêm một bước. Chỉ là cô cần một cái cớ, cần anh cho cô các loại lý do, cô muốn được lừa gạt, muốn anh đưa ra lời giải thích hợp lý cho các hành động sau này.
Minh Bạch sẽ biến thành loại người mà Chi Đạo yêu thích. Nếu cô thích chủ động cường thế, anh nguyện ý giả vờ bị động yếu thế. Tận lực không vượt qua cô, chỉ cần cô nói không muốn, thì anh có thể nhẫn nhịn.
Anh vốn cũng thuần lương, cũng lạnh như tuyết mai.
Chi Đạo lại câu dẫn thứ dục vọng ngủ say trong người anh ra. Thứ dục vọng đó ẩn giấu thật sâu, vẻ ngoài thì mờ nhạt nhưng sâu bên trong lại dày đặc nóng bỏng. Dù sao cũng có câu: Tận cùng của cái lạnh là sự nóng bỏng cực hạn. Một khi phóng thích cái thứ bị chôn sâu đó, anh sẽ hoàn toàn phóng túng. Người mà càng cấm dục, một khi bị ép đến bắn ngược, thì khí thế lại càng mạnh bạo, oanh oanh liệt liệt giống như một trận quyết sinh tử.
Vật cực tất phản (4). Cố gắng ép bản thân lạnh nhạt, hiện tại ngược lại nóng đến vặn vẹo.
(4): Vật cực tất phản: Câu thành ngữ này vốn được trích từ quyển “Đạo đức kinh” – quyển sách 5.000 chữ kết tinh một đời trí huệ của Lão Tử (nhà triết học lẫy lừng, người sáng lập Đạo giáo của Trung Hoa). Câu nói này có nghĩa là một vật hoặc một sự việc khi đi đến điểm cực độ trong giới hạn thì sẽ phản đảo lại.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Sự thân mật dịu dàng thắm thiết ăn mòn mọi giáo dưỡng trong anh.
Minh Bạch càng ngày càng thích đụng chạm da thịt. Khoái cảm sung sướng khiến anh khó lòng kiềm chế.
Một thiếu niên mặt đỏ tai hồng rơi vào bể tình dục.
Cho dù đang ăn nhưng vẫn cảm thấy đói.

Chi Đạo không nên khiến một chàng thiếu niên ngây thơ phát triển thành tên cuồng sắc tình.
Lại càng không nên cùng người khác cấu kết làm bậy, đụng chạm da thịt, mắt đi mày lại ở trước mặt anh. Minh Bạch đã nhắc nhở cô không biết bao nhiêu lần, cô lại vẫn cứ không biết tốt xấu như vậy, coi lời nói của anh như gió thoảng bên tai. Đúng là đồ ngốc. Có lẽ anh đã nuông chiều cô đến mức cô quên mất thân phận của mình. Chi Đạo đã quên mất, mỗi một cái tế bào, mỗi một tấc da thịt trên người cô, chỉ có thể do anh ngầm chiếm nuốt vào bụng.
Chi Đạo còn to gan đặt tay lên vai của nam sinh khác, bung dù che mưa cho nam sinh khác. Và lừa anh.
Thật đáng yêu.
Cô quá đáng yêu.
Cảnh tượng đáng yêu này khiến lục phủ ngũ tạng của anh ồn ào, xương cốt rung động. Ngọn lửa trong lồng ngực bốc cháy ngùn ngụt, mãi không thể dập tắt, khói bụi màu đen lấp đầy yết hầu của anh.
Minh Bạch móc ra một bao thuốc lá từ trong túi, lấy một cây thuốc. Thứ này anh lấy từ trên người Cố Lôi.
Anh cúi đầu, khẽ đập lên điếu thuốc, tàn thuốc rơi xuống, đốm lửa đỏ lập lòe thắp sáng gương mặt anh, đồng tử toát ra màu đỏ tươi.
Minh Bạch ngửa đầu, anh phun ra một vòng khói, sương trắng dần dần nuốt lấy bóng dáng đang bước lên cầu thang của Chi Đạo.
Hai tròng mắt đen đặc trầm xuống, di động theo bóng dáng cô.
Giống như một con chim ưng trên sa mạc, nhìn chằm chằm người lữ hành sắp chết bên cái vũng đã cạn nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận