Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dáng vẻ đắc ý dào dạt của cô khiến Quan Xuyên đau cũng phải cắn chặt răng. Cậu hận không thể ngay bây giờ được nhìn thấy Khương Từ Niên đánh cô tới dáng vẻ nửa sống nửa chết.

Thông minh bị thông minh hại, Quan Xuyên quả thật là đã xem thường tâm tư của Lê Đông. Cô cũng không phải loại thỏ trắng đơn thuần bị Khương Từ Niên đánh cho vài cái liền ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

“Cô mẹ nó cũng được hưởng đến mức này đi.” Cậu độc địa nhíu mi, đôi mắt nhìn về phía cổ áo đồng phục dựng thẳng lên của Lê Đông, vết bầm xanh tím như ẩn như hiện. Toàn bộ nhan sắc làn da đều thay đổi, có thể nhìn ra bị bóp không nhẹ đâu.

Lê Đông lười nói chuyện với cậu tiếp, cúi đầu làm đề làm lơ cậu.

“Tôi biết Khương Từ Niên không có khả năng thờ ơ, loại người này giống như cậu ta sao có thể cho phép đồ vật của mình bị nhiễm dấu vết của những người khác. Cô nói đi, nếu như tôi sờ người cô một chút, cậu ta có thể nào cắt bỏ khối da kia xuống không?”

Tay Lê Đông run, căng thẳng mà nuốt nước miếng, cùng với cổ họng bị bỏng đau nhức, cô thống khổ nhăn chặt mày, hé miệng giảm bớt.

Quan Xuyên ồ ồ bật cười, cực kỳ thích dáng vẻ cô sống không bằng chết như vậy.

Buổi tối tan học, Lê Đông một mình một người trở về khách sạn mà cô và Khương Từ Niên ở ban đầu kia.

Người trong phòng tựa hồ vẫn luôn đang chờ cô, anh ngồi ở ghế đơn sô pha dựa cửa sổ. Trên người mặc áo tắm, đôi chân đẹp dài bắt chéo, chân dài trắng nõn lõa lồ lộ ra tới hơn nửa, bên dưới đi dép lê dùng một lần.

Trước khi cô tiến vào, còn làm như không biết gì mà lướt di động, sau khi nhìn thấy cô liền cười khanh khách mà đặt di động sang một bên.

Anh dựa vào tựa lưng, dáng ngồi như kẻ thắng cuộc mà coi rẻ hết thảy, dựng hai ngón tay lên ngoắc về phía cô một cái: “Lại đây.”

Lê Đông buông cặp sách, anh còn nói thêm: “Cởi quần áo ra.”

Khương Từ Niên đặt tay lên tay vịn của sô pha, ngón giữa và ngón trỏ khép lại dựng thẳng lên trên: “Ngồi lên ngón tay của anh đi.”

Lê Đông lại nuốt nước miếng, cổ họng sưng đỏ tới mức độ cực lớn kích thích thần kinh bỏng cháy của cô, lại không thể nào mà tiêu giảm được nửa phần sợ hãi lúc này của cô.

Dưới cái nhìn chòng chọc của anh, Lê Đông từng chút cởi bỏ áo ngoài.

Thân thể trần trụi của cô phát run mà đi về phía anh, gió ấm từ máy điều hòa phía trên thổi tới mà cô lạnh đến mức da gà nổi toàn thân.

Ánh mắt của Khương Từ Niên chằm chằm vào từng mảng ứ xanh nổi trên cổ của Lê Đông, trong mắt là lưu luyến nhu tình mật ý, ý cười không tới đáy mắt, lập lòe tha thiết bệnh hoạn.

Lê Đông nhón mũi chân, cúi đầu nhìn ngón tay của anh, chậm rãi đi lên trước, đưa dưới háng chính mình lên phía trên ngón tay của anh.

Cô tách đùi trong ra, để bản thân càng nhìn rõ vị trí của ngón tay hơn.

Khe thịt chặt chẽ bị cô kéo ra, một lối đi hẹp lộ ra ngoài, lông tóc thưa nơi cánh hoa lộ ra đối cánh bướm đối xứng, trắng nõn mềm mại, khe hở non mịn kiều diễm dâm đãng lõa lồ.

Sau khi nhắm thẳng xong, Lê Đông khom lưng cúi gối, chậm rãi ngồi xuống, đầu ngón tay chạm vào bên cạnh cánh hoa, cô liền run rẩy kêu lên, khẽ động đậy mà chuyển động mông tìm kiếm cửa động của mình.

Khương Từ Niên xem đến nghiêm túc, ngón trỏ hướng lên trên kích thích hạt đậu nhỏ lộ ra của cô, kích thích đến mức hai chân của Lê Đông run lên. Bụng nhỏ cũng đang run rẩy, hơi thở hổn hển đến mê người mà không biết.

Ngón tay đã chạm tới da thịt nơi cửa động, Lê Đông liền động eo hơi hơi áp xuống, nguyên ngón tay đều đã ăn xong.

So với dương vật thô to của anh, hai ngón tay thon dài này hẳn là tốt hơn rất nhiều. Tâm Lê Đông thở dài một cái, đặt bờ mông ngồi mạnh xuống, móng tay cứng rắn xẹt qua tầng thịt mỏng manh bên trong, đau đến mức cô phải rên rỉ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận