Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tịch Khánh Liêu lặng lẽ xoa nắn dương vật cương cứng của mình, hắn vẫn chịu di chứng của điện giật, dương vật rất khó mềm xuống. Bây giờ thứ này vẫn chưa được chăm sóc no đủ, dục vọng vẫn chĩa thẳng lên trời, khiến hắn khó chịu muốn chết.

Hắn chui vào chăn, ôm lấy thân thể yếu ớt vô lực, nhanh chóng tắt đèn đầu giường. Bóng tối lập tức bao trùm xung quanh, Hoa Cẩn trơ mắt nhìn trần nhà, một ngày cô đã ngủ quá nhiều rồi.

“Ngày mai anh đưa em ra sân ngắm hoa.” Hắn vùi mặt vào cổ cô, ngửi mùi hương chỉ thuộc về cô.

“Nếu anh thực sự muốn cho tôi xem thì bây giờ đưa tôi đi luôn.”

Tịch Khánh Liêu trầm mặc một lúc.

Hắn nhanh chóng ngồi dậy, đứng lên mở tủ lấy một bộ quần áo mặc vào cho cô.

Hắn làm chuyện gì cũng rất lưu loát, nhanh chóng ôm cô xuống hoa viên dưới tầng.

Màn đêm đen như mực, chẳng nhìn thấy bông hoa nào.

Hắn lấy điện thoại mở đèn pin, ôm cô vào lòng, chỉ vào một đóa hoa cao ngạo bên cạnh: “Đẹp không? Anh hái cho em.”

“Không đẹp.”

“Bông kia thì sao?”

“Xấu.”

“Bông này, em nhìn đi, tất cả hoa trong sân đều do anh tự tay trồng, anh vất vả lắm mới trồng được chúng, anh tự tay chăm sóc tưới tắm, vì anh cảm giác bọn chúng cũng giống như em.”

Hoa Cẩn nhìn bông hoa hồng trắng mà hắn chỉ. Cả cây chỉ có một bông, đung đưa theo làm gió, nhìn như chỉ cần thêm một giây nữa thôi là có thể bị gió thổi gãy.

“Xấu chết đi được.”

“…”

Tịch Khánh Liêu để điện thoại di động xuống, tựa cằm vào vai cô, ôm lấy eo cô.

“Anh không biết em thích hoa gì, thế nên anh trồng rất nhiều. Thì ra đây thực sự là một phần thưởng không tồi, thế nên nếu như đêm nay em biểu hiện tốt một chút thì ngày nào anh cũng cho em ra ngoài xem.”

Hắn vùi đầu vào vai cô, bả vai cô gầy trơ xương. Hoa Cẩn thực sự giống như cây hoa hồng kia, chỉ cần gió thổi mạnh cũng có thể ngã.

“Cẩn Cẩn, nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ ở bên cạnh anh chứ?”

“Anh nghĩ thế nào?”

Tịch Khánh Liêu khóc, nước mắt rơi xuống vai cô.

“Tịch Khánh Liêu, anh đừng đạo đức giả như thế nữa.”

“Anh… Hu hu… Anh… Anh không khống chế được, hu hu… Xin lỗi… Cẩn Cẩn, anh thực sự xin lỗi. Anh không hề muốn biến em trở thành người như bây giờ, anh chỉ là quá sợ hãi, anh sợ lắm, nếu như không có em thì không biết anh sẽ sống như thế nào. Anh giống như một con chó, cả đời này cũng chỉ nhận một mình em là chủ nhân mà thôi.”

Hắn càng khóc càng thương tâm, bàn tay ôm lấy cô cũng dùng sức hơn một chút. Tịch Khánh Liêu khóc nấc lên: “Anh nói thật, anh không thể sống thiếu em, Hoa Cẩn.”

Cô có thể chắc chắn hắn là Tịch Khánh Liêu chứ không còn là Khánh Liêu nữa, bởi vì hắn đã gọi cả họ cả tên cô.

“Tôi hận anh, cho dù anh có xin lỗi tôi bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được chuyện tôi hận anh.”

“Anh sẽ nghĩ cách để thân thể em hồi phục, được không?”

“Có hồi phục hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì, dù sao thì tôi cũng đã sớm trở thành một người tàn phế rồi.”

Tịch Khánh Liêu chưa bao giờ nghĩ những lời nói cam chịu của cô lại mang đến cho hắn đả kích lớn như vậy.

Trên tầng bỗng nhiên truyền đến tiếng trẻ con khóc. Tịch Khánh Liêu ôm lấy cánh tay cô làm nũng như một đứa trẻ con, lau nước mắt vào áo cô: “Anh không thích nó, bác sĩ nói nó muốn bú nên mới khóc suốt như vậy, phiền chết đi được.”

Sức khỏe của Hoa Cẩn rất yếu, cô có thể sinh đứa bé ra đã là cực hạn rồi, thân thể cô bây giờ gầy trơ xương, làm gì có sữa cho đứa bé bú cơ chứ.

“Không thích thì giết nó đi.”

Tịch Khánh Liêu nghe thế thì giật mình, hắn yếu ớt nói: “Đó là con của chúng ta, anh làm sao có thể tàn nhẫn như thế cơ chứ? Hoa Cẩn, đó là con của chúng ta, em phải yêu thương nó.”

“Đứa bé đó chỉ là con của anh mà thôi, còn con của tôi đã bị anh giết rồi. Khóc lóc phiền phức như thế thì chẳng thà giết quách đi cho xong. Chỉ cần anh giết nó thì tôi sẽ tha thứ cho anh.”

Tịch Khánh Liêu mím môi, hắn vươn tay nắm lấy cằm cô, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình.

“Hoa Cẩn, em có biết mình đang nói gì không?”

Hoa Cẩn chớp mắt, ánh mắt của cô vô cùng mệt mỏi. Cô thực sự không muốn nói chuyện với hắn.

“Chỉ cần giết nó thì tôi sẽ tha thứ cho anh.”

“Em nghĩ anh không làm được à? Em cũng đã biết anh từng giết một đứa con, chẳng lẽ vẫn còn muốn dùng trẻ con để ép anh sao? Cẩn Cẩn, em đừng nói những lời như vậy, anh thực sự sẽ giết chết nó đấy! Anh sẽ giết nó!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận