Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng cô cũng tự làm khổ chính mình.
Cô sướng đến phát khóc, sảng khoái đến mức trong lòng run rẩy sợ hãi. Một bên sảng khoái rên rỉ rơi lệ, một bên ôm lấy Nghiêm Kỷ mượn lực, vặn eo nhỏ chủ động nuốt côn thịt.
Hai bầu vú to mềm mại áp sát vào mặt Nghiêm Kỷ, cọ xát vào nhau.
Nghiêm Kỷ người đã đưa đến bên miệng sao có thể không ăn, anh mút quả bóng trái tim trắng mềm ra một dấu hôn hồng.
Mộc Trạch Tê giống như một con mèo con lấy lòng chủ nhân, nhưng thực ra não cô là một hạt dưa rất thông minh.
Vào toàn bộ khiến cô không chịu nổi, cô ra sức như vậy muốn trộm giở thủ đoạn trêu đùa để Nghiêm Kỷ bắn ra.
Đôi khi đôi nam nữ ở trên giường, thỉnh thoảng đó cũng là một trò chơi.
Nghiêm Kỷ sung sướng thở dài, hưởng thụ Mộc Trạch Tê chủ động, đối với tâm tư nhỏ bé của cô anh rất rõ ràng.
Đàn ông là như vậy, khi đã sướng thì muốn sướng hơn. Chỉ ăn một nửa thì sao mà được, có khi nào mà anh không cho cô ăn hết toàn bộ côn thịt không.
Anh không dễ thỏa mãn, cũng không dễ lừa.
Bàn tay to bóp eo nhỏ của cô nhắc nhở: “Đừng lười biếng, vẫn chưa ăn vào hết đâu.”
Mộc Trạch Tê khóc, cánh tay ôm cổ anh lại siết chặt hơn, tai mèo cọ vào mặt Nghiêm Kỷ khiến anh ngứa ngáy.
Cô nghẹn ngào nói: “Dù sao cũng có thể bắn, không ăn hết được… Tôi không thể chịu đựng được!”
Phụ nữ bị chịch trên giường thực sự phải chịu khổ, sướng đến phát khóc cũng khổ.
Nghiêm Kỷ vẫn còn rất nhiều cách chơi Mộc Trạch Tê, nhưng bây giờ Mộc Trạch Tê không được, cô rất nhạy cảm lại nhỏ, nhất định cô sẽ không chịu nổi, anh sợ thật sự sẽ chịch cô đến ngất xỉu.
Nghiêm Kỷ dụ dỗ cô: “Cái đuôi mèo kia nhỏ. Em đủ ướt rồi, đừng sợ, nếu ăn được thì thả lỏng ra để anh Nghiêm vào hết.”
Sau đó anh ấn tay một cái, Mộc Trạch Tê vốn đã không có bao nhiêu sức lực lập tức ngồi sâu xuống.
Âm hộ vốn đã ướt đẫm lập tức nuốt vào toàn bộ côn thịt, hai người đều run lên.
“A! Ưm!” Thật sự ăn hết, mặt Mộc Trạch Tê đỏ lên, chống đỡ đến thở dốc, hai chân mỏi nhừ run rẩy.
Bên trong bị cắm vào trướng đầy, miệng huyệt và hậu môn đều đang nóng lên, ùng ục chảy ra nước, từng chút từng chút một hút vào.
Nghiêm Kỷ nhịn đến mức gân xanh nổi lên, khi anh đâm vào bên trong gần như bị hút mất hồn.
Anh không phải là người khiến bản thân chịu oan ức, cảm thấy Mộc Trạch Tê đã thích ứng, anh lập tức ưỡn thắt lưng đẩy vào, từng chút từng chút đẩy vào hoa huyệt của Mộc Trạch Tê.
“A..! Ưm..!” Giọng Mộc Trạch Tê run lên, thắt lưng căng thẳng đến mức mất khống chế giống như một con cá sắp chết vậy.
Bàn tay to lớn của Nghiêm Kỷ đỡ lấy cái eo nhỏ mềm thành nước của cô, giống như bắt một con cá đang quẫy nước, trơn tuột khiến anh không bắt được.
Đỡ lấy cô sau đó lại đẩy mạnh vào bên trong cô.
Mộc Trạch Tê giống như con mèo con dễ dàng bị nắm lấy, ngồi trên thắt lưng Nghiêm Kỷ, bị tay Nghiêm Kỷ khống chế đến mức run lên, âm hộ phun nước, núm vú điên cuồng lắc lư.
Toàn bộ cái mông nhỏ của cô gần như đều ngồi trên thắt lưng rắn chắc của Nghiêm Kỷ, cái mông nhỏ bị xóc nảy lên rồi lại mạnh mẽ hạ xuống, miệng huyệt bị côn thịt xuyên qua.
Côn thịt ra vào đều ngập nước, nghiền một chút mà đã chảy rất nhiều nước.
Con mèo trên người Mộc Trạch Tê kêu leng keng, giống như một loại thuần phục.
Dòng điện khoái cảm lan tràn lên não, cả thể xác lẫn tinh thần đều tê dại.
Mộc Trạch Tê có bao nhiêu sảng khoái, nhìn dịch tình như suối là biết, nước phun ra trên thắt lưng Nghiêm Kỷ, ngưng tụ trên cơ bụng của anh.
Mộc Trạch Tê bị khoái cảm kịch liệt này làm cho sợ hãi, cả người cô run rẩy, lắc đầu khóc lóc: “Không… Đừng! Không, không! Thật kinh khủng!”
Hai tay luống cuống chống lên eo Nghiêm Kỷ, cưỡi ngựa cũng không giỏi như cô. Nghiêm Kỷ thật sự đâm vào bên trong cô rất mạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận