Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Những Gợn Sóng Ngầm
Hứa Khả nói dỗi là dỗi thật. Mấy ngày liền, Chu Đại gọi điện cô đều giả vờ không nghe, nhắn tin cũng chỉ trả lời qua quýt. Cô ném toàn bộ tâm trí vào đống sách vở ôn tập.
Căn phòng trọ cô thuê ở gần trường, cũng là một khu dành cho học sinh luyện thi. Nhưng “luyện thi” chỉ là cái cớ. Đúng 10 giờ tối, cả khu trọ ồn ào như cái chợ vỡ. Tiếng chửi thề khi chơi game, tiếng cười đùa lả lơi, tiếng nhạc xập xình. Lớp học của cô cũng chẳng khá hơn, giáo viên trên bục giảng nói gì mặc kệ, bên dưới học sinh túm tụm xem điện thoại, có đứa còn ngủ gật.
Hứa Khả đeo tai nghe, tự mình cày cuốc. Hơn một năm qua, cô đã quen với việc tự học.
Hôm nay là cuối tuần, Từ Mỹ Lan đột nhiên tìm tới, tay xách nách mang một đống đồ ăn.
“Mẹ đến sao không báo trước?” Hứa Khả mở cửa, vẻ mặt không mấy vui vẻ.
Từ Mỹ Lan liếc vào trong phòng, thấy sách vở bày la liệt trên bàn thì không khỏi nghi ngờ: “Mày bày ra đấy lừa mẹ à? Lại giở trò gì? Mẹ nghe giáo viên chủ nhiệm nói dạo này mày đi học chuyên cần lắm, không trốn tiết nữa?”
“Con đã nói con muốn học thật mà.” Hứa Khả lười giải thích.
Từ Mỹ Lan đặt đồ ăn xuống, vẫn không tin: “Mày học hành thế nào mẹ còn không rõ? Thôi, đừng cố quá. Mẹ thấy…”
Đúng lúc giáo viên chủ nhiệm gọi điện thoại tới. Hứa Khả lười nghe, cô đưa thẳng máy cho mẹ.
Từ Mỹ Lan bán tín bán nghi nghe máy. Vài phút sau, vẻ mặt bà thay đổi, từ ngạc nhiên đến vui mừng khó tin. Cúp điện thoại, bà nắm chặt tay Hứa Khả: “Khả Khả! Hơn 300 điểm! Con… con làm được thật sao? Giáo viên nói con tiến bộ rất nhiều!”
Hứa Khả gỡ tay mẹ ra, nhàn nhạt nói: “Đã bảo rồi mà.”
“Tốt quá! Tốt quá rồi!” Từ Mỹ Lan mừng đến chảy nước mắt. Bà ngồi xuống, bắt đầu lải nhải về kế hoạch tương lai, về việc bà đã tự hào thế nào. Hứa Khả chỉ im lặng nghe.
Đang lúc cao hứng, Từ Mỹ Lan đột nhiên hỏi: “Mà này, tiền đâu con thuê nhà? Tiền học phí nữa?” Căn hộ này tuy nhỏ nhưng giá không rẻ.
“Con đã nói rồi, con có tiền.”
“Tiền ở đâu ra?” Từ Mỹ Lan gặng hỏi.
Hứa Khả thấy không giấu được, đành nói thật: “Là chú cho con.”
“Bác sĩ Chu?” Từ Mỹ Lan giật nảy mình. “Ông ấy cho con bao nhiêu?”
“Cũng không nhiều, khoảng hơn một trăm ngàn tệ.” Hứa Khả nói giảm đi.
“Trời ơi!” Mặt Từ Mỹ Lan trắng bệch. “Một trăm ngàn? Hứa Khả! Mày… mày làm sao mà người ta cho mày lắm tiền thế? Mày… mày ngủ với ông ta rồi à?”
“Mẹ nói linh tinh gì đấy!” Hứa Khả tức giận đứng phắt dậy. “Mẹ nghĩ ai cũng bẩn thỉu như mẹ à? Người ta tự nguyện cho con! Coi như tiền đầu tư cho con học! Mẹ không có tiền cho con thì đừng có nghi ngờ người khác!”
“Nhưng… nhưng đó là chú của con! Sao có thể lấy nhiều tiền như vậy? Không được, trả lại cho người ta ngay! Chúng ta không thể nợ ân tình này!” Từ Mỹ Lan hoảng loạn. Mối quan hệ này quá nhạy cảm.
“Con tiêu gần hết rồi, lấy gì mà trả. Hơn nữa con nói rồi, chú ấy tự nguyện!”
Hai mẹ con đang cãi vã căng thẳng, điện thoại Hứa Khả bỗng nhiên rung lên. Màn hình sáng lên hai chữ “Chú Già”.
Tim Hứa Khả đập thót một cái. Cô vội vàng lật úp điện thoại, đẩy mẹ ra cửa: “Con muốn học bài! Mẹ về đi! Chuyện tiền nong con tự biết lo!”
“Hứa Khả! Con đứng lại!”
Hứa Khả đóng sầm cửa lại, khóa trái. Cô thở hổn hển, nhìn điện thoại vẫn đang rung bần bật. Cô trượt xuống đất, cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận