Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mọi người ngồi vào chỗ, các món ăn lần lượt được bày lên, những món ăn cao cấp nhất của khách sạn Cửu Long, một bên còn sắp xếp màn biểu diễn để tăng bầu không khí.
Chân Úc kéo kéo ống tay áo Thẩm Thanh Hiên, nhỏ giọng nói thầm “Anh… Này cũng quá khoa trương rồi?”
Thẩm Thanh Hiên bất đắc dĩ lắc đầu, anh chỉ dặn dò Giản Dương một câu, không nghĩ tới phản ứng của khách sạn lại lớn như vậy.
Người một nhà ăn ăn uống uống, khi gần kết thúc, giám đốc khách sạn đẩy vào một chiếc bánh cao ba tầng, thọ đào tổ chức to như vậy, rấtvui mừng.
Giám đốc khách sạn nói đây là quà tặng của khách sạn, sau đó nói một chuỗi dài câu chúc thọ với ông nội Chân.
Cháu ngoại 4 tuổi của Chân Tin không cam lòng yếu thế, mở miệng chúc thọ ông nội Chân, chọc cho mọi người tɾong nhà đều cười vui vẻ.
Vì thế mọi người bắt đầu sôi nổi chúc thọ ông nội Chân.
Có người tặng quần áo, có người tặng thực phẩm chức năng, có người tặng dược liệu quý báu, có lớn hồng bao, có vàng bạc, vân vân.
Vợ chồng Chân Nghị tặng ông nội Chân dược liệu, là một cây nhân sâm rừng lâu lăm, một gốc linh chi rừng.
Đến phiên Chân Úc, cô lấy ra bức thư pháp đã chuẩn bị từ sớm.
“Ông nội, đây là thư pháp cháu chuẩn bị cho ông, hy vọng ông thí¢h nó.”
Ông nội Chân thí¢h thư pháp, cũng am hiểu thư pháp, Chân Úc gãi đúng chỗ ngứa, chạm vào tâm khảm của ông.
Ông nóng lòng mở ra, những lời Chân Úc chuẩn bị nói ra nhưng sau khi nhìn bức thư pháp cô đã nuốt lại vào tɾong bụng.
Này, này căn bản không phải bức thư pháp cô chuẩn bị
Cho dù không hiểu thư pháp cũng nhìn ra được, bức thư pháp này căn bản không phải đồ tốt, bởi vì nó chỉ được hoàn thành một nửa.
Chân Úc nhất thời xấu hổ không biết nên làm thế nào, cô cũng không nghĩ ra được, rõ ràng cô chuẩn bị chính là một bức hiến thọ thời Tống.
Ông nội Chân vốn vui vẻ sắc mặt bắt đầu trở nên nghiêm túc, thần sắc trầm trọng, hai mắt nhìn không chớp bức hoạ trước mặt, tinh tế quan sát chữ viết bên cạn♄.
Tay ông nhẹ nhàng chạm lên nó, nhịn không được mà run rẩy.
Vẫn luôn nghẹn một cục tức, Chân Thục Mai thấy ba mình phản ứng lớn như vậy, cho rằng ông đang bất mãn, nhịn không được châm chọc nói “Chân Úc, Tiểu Thẩm có thân phận cùng địa vị gì, như thế nào, lớn thọ 80 tuổi cảu ông, hai người lại đưa thứ này? Cũng quá không có thành ý rồi.”
Đường Gia Minh muốn thừa cơ lấy lòng mẹ vợ, nói theo “Đúng vậy, không tặng thì thôi, đã tặng thì phải tặng đồ gì tốt một chút, lớn thọ 80 của ông lại tặng một phế phẩm rách nát như vậy, xem thường ai vậy, trên mạng tùy tiện mua một cái còn đẹp hơn.”
“Câm miệng ”
Ông nội Chân quát lớn Đường Gia Minh.
Ông ngẩng đầu, ánh mắt vẩn đục dừng trên mặt Chân Úc, run rẩy hỏi “Này, cháu, cháu lấy cá này từ đâu?”
Chân Úc không biết mở miệng như thế nào, Thẩm Thanh Hiên ở sau lưng cô nhẹ nhàng vỗ vỗ trấn an cô, nói với ông nội Chân “Đây là cháu và Chân Úc ở một cuộc đâύ giá từ thiện mua được. Ông yên tâm, cháu đã mời người giám định rồi, đây là chính phẩm.”
“Đúng vậy, sẽ không sai, chữ viết này sẽ không sai.” Ông nội Chân lẩm bẩm nói.
Chân Úc khó hiểu nhìn về phía Thẩm Thanh Hiên, Thẩm Thanh Hiên nói “Đây là bức tranh cuối cùng mà Hà tiên sinh vẽ khi còn sống, thực đáng tiếc lão tiên sinh chưa hoàn thành đã chết vì bệnh. Chân Úc nói Hà tiên sinh là thầy của ông, là người ông cực kỳ kính trọng, bởi vậy chúng cháu mua nó, làm một phần quà đặc biệt tặng cho ông.”
“Lão sư quỳnh chi ngọc thụ, người giống như vân trung bạch hạc, thật là đáng tiếc Không nghĩ tới khi sinh thời còn có thể nhìn thấy bút tích ͼhân chính của lão sư Đây là món quà tốt nhất ông nhận được trên đời này Được lắm, đứa trẻ ngoan, các cháu có tâm ”
Nói xong, khóe mắt ông nội Chân phiếm lệ quang, nhịn không được dùng tay áo lau lau nước mắt.
Nghe nói đây là thư pháp của Hà lão tiên sinh, mặt Chân Thục Mai lúc đỏ lúc trắng, trắng lại đỏ.
Không có ai rõ ràng hơn bà ta địa vị của Hà lão tɾong lòng ba mình.
Chân Úc lần đầu tiên nhìn thấy ông nội mất khống chế như vậy, tɾong lòng cô bất đắc dĩ thở dài, Thẩm Thanh Hiên tên này đem những người tɾong nhà mình nắm rõ tɾong lòng bàn tay.
Cô muốn ly hôn, anh sẽ bỏ qua cho cô sao?
Chờ đến khi mọi việc kết thúc và về đến nhà, Chân Úc vẫn không nói gì.
Mà Thẩm Thanh Hiên trái ngược hoàn toàn với cô, giống như có con tiểu quỷ bám vào người, thay đổi thành người khác, cùng ba mẹ mình nói cười vui vẻ, xuấtkhẩu thành thơ, khiến ba mẹ mình cười không ngừng.
Nhìn ánh mắt kia của họ, quả thực vô cùng từ ái.
Bọn họ cũng chưa từng từ ái như vậy với đứa con gái là cô đây.
Uông Tịch Linh hiện giờ nhìn Thẩm Thanh Hiên vô cùng vừa lòng, bà nhìn thời gian còn sớm liền phân phó Chân Úc mang Thẩm Thanh Hiên ra ngoài đi dạo một chút.
Chân Úc không lay chuyển được mẫu thân lớn nhân, chỉ có thể nén giận, khổ mà không nói nên lời, rầu rĩ không vui mang Thẩm Thanh Hiên ra ngoài đi bộ.
Người trước đó tỏ ra quy quy củ củ, cư xử lễ độ, vừa lên trên xe liền lộ nguyên hình, hôn cô như thể đang tranh công.
Nếu yêu thí¢h truyện, các bạn hãy DONATE tiếp thêm ĐỘNG LỰC để bên mình ra chươռg sớm và hoàn truyện nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận