Chương 1020

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1020

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời tiết Boston vào mùa đông rất lạnh, gió lạnh thổi qua khu nhà của học viện, cho dù các trường lớn học gần sát nhưng đi trên đường mọi người vẫn bị hơi lạnh cào đến cổ co lại.
Nắm thật chặt chiếc khăn quàng bằng vải kaki trên cổ, hương gỗ nhàn nhạt phả vào chóp mũi, Lâm Chi Nam mới nghĩ đến qua chỗ Ôn Thời Khải mấy lần, đồ vật bị cô thuận tay cầm gần như đủ.
Nhỏ thì khăn quàng cổ, dép lê, lớn thì túi xách, áo khoác, nếu không phải ở trường lái xe không tiện, mấy chiếc xe đã đỗ lâu ngày không dùng gần như sắp phủ bụi cũng bị cô cầm.
Mùa đông này chính là lúc anh ta phát huy được tác dụng lớn nhất.
Lâm Chi Nam chưa từng thấy người nào mặc áo khoác đen lại đẹp trai như vậy, cổ cao, ống quần thẳng phác họa ra đường cong ở chân giống như một tác phẩm dưới ngòi bút của họa sĩ Châu Âu.
Từ trước đến nay cô không am hiểu về thương hiệu thời trang nam, dần dần cũng lưu tâm hơn.
Trừ căn nhà thường ở kia, ở Boston, Ôn Thời Khải còn có vài căn nhà khác, kéo tủ quần áo ra đầy rẫy đồ xa xỉ.
Chỉ cần là để ý thấy, Ôn Thời Khải tất nhiên sẽ từ trong mấy thương hiệu nữ chọn mấy bộ quần áo cho cô, cho dù cô không thường xuyên dùng, nhưng nhìn những chiếc váy miêu tả đường cong yểu điệu và nhiệt độ trên cơ thể cô, đối với Ôn Thời Khải mà nói cũng là một loại hưởng thụ,
Dần dần Lâm Chi Nam đối với một đám thương hiệu xa xỉ của nước Pháp đã quen thuộc hơn, giống như tiến vào trong cửa hàng văn phòng phẩm tùy ý chọn lựa bút vé.
Cô không thích mấy thiết kế xanh xanh đỏ đỏ trên sàn chữ T, hoặc là kiểu quá đơn điệu, cô từng thấy qua nhiều bộ sưu tập của nhà thiết kế nổi tiếng, trong lòng còn nghĩ thầm quần áo cho nam lại quá ẻo lả.
Nhưng tất cả quyết định bởi người nào mặc.
Khí chất thiếu gia xuất trần không nhiễm bụi trần, phối hợp với kiểu quần áo đó, khí chất sang trọng quen sống trong nhung lụa thấm vào trong xương tủy, không kẻ nào bắt chước được.
Cô có thói quen theo tiết tự học qua đi, dưới ánh đèn đường màu vàng, lần theo tia sáng sau cùng bổ nhào vào trong ngực anh ta.
Vẻ mặt Ôn Thời Khải bình thản, nhưng lại vì cô mà ủ ấm, dang hai tay ra, áo khoác màu nâu nhạt đủ để bao bọc cơ thể nhỏ xinh của cô giống như một kiện hàng, cô vùi mặt ở trong ngực anh ta, ngửi hoàng hôn cuối thu.
Lâm Chi Nam lập một tài khoản FB để avatar là bóng lưng của Ôn Thời Khải, một tháng trôi qua, thế mà lại có một vạn người theo dõi.
Bóng lưng quạnh quẽ cao quý đã đủ mê người, gan hâm mộ từng người giống như con gà mổ thóc.
“Khải Khải Khải Khải Bọn họ muốn xem ảnh chụp chính diện của anh.” Trên ghế sofa, Lâm Chi Nam tựa vào trong ngực anh ta lọc ra bình luận để nhắn lại, ngửa đầu hỏi.
“Yêu cầu này có cho thỏa mãn không?”
Tập san trong tay chậm rãi đặt trên bàn trà, ánh mắt Ôn Thời Khải liếc qua cô.
Lâm Chi Nam kháng nghị “Sao nào, anh cũng lấy cho em nhiều tên như thế, có qua có lại rất công bằng.”
Bé ngoan, bảo bối Điềm Điềm, mỗi lần nghe thấy anh ta ở bên tai cô nỉ non, cả người Lâm Chi Nam tê dại, anh ta lại theo đường lầy mẫn cảm của cô co lại tránh hiểm chui vào trong.
Cô đã thành đường bị anh ta ngậm trong miệng, lửa nóng thiêu thân muốn chết cũng không xong.
“Cái tên Tiểu Khải Khải cũng rất dễ nghe.”
Khóe miệng Ôn Thời Khải nhếch lên nụ cười mang theo ý tốt, nhìn vẻ mặt cô với ý vị sâu xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận