Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính trôi nổi giữa không trung, đột nhiên, một đạo quái lực nháy mắt dịch chuyển cô vào trong lòng ngực Nguyên Tuấn Sách. Cô vẫn hôn mê bất tỉnh, khóe miệng không ngừng chảy máu, cả người chẳng còn chút sinh khí.

Thiên lôi chợt hiện ra, lôi điện tức giận ầm vang, tức khắc phủ kín toàn bộ không trung.

Nguyên Tuấn Sách bị lôi điện bao phủ, huyền phù lơ lửng trong không trung, không mặt tuấn mỹ không một chút khuyết điểm, làn da tái nhợt như bị bệnh, trong mắt loé ra quang mang đỏ đậm, sát khí quay cuồng trong đáy mắt, dáng vẻ yêu nghiệt khủng bố.

Anh máy móc cứng đờ xoay đầu, nhìn chăm chú Hạnh Mính trong lòng ngực, lại nhìn xuống một đám đạo sĩ yếu ớt không biết tự lượng sức dưới chân. Chúng vẫn đang bày trận pháp, vẽ lên mặt đất trận âm dương, hắc bạch giao nhau.

Cuồng phong vô cỡ thổi tới, trên đỉnh đầu Nguyên Tuấn Sách bỗng xuất hiện một chiêu Thái Cực Đồ. Lôi điện giấu mình trong mây đen, không khí bị lực lượng vô hình cuốn lên thành xoáy nước, càng xoay càng mạnh mẽ, dòng khí cuồng bạo lần lượt khuếch trương ra bên ngoài, ý đồ hút hết làn sương đen đỏ và sức mạnh quỷ dị của anh vào trong đó.

Đây là chiêu thức của Tĩnh Đình.

Nguyên Tuấn Sách nhìn đồ đằng trên không trung, nhếch miệng cuồng tiếu, nửa khuôn mặt đã biến hóa thành bộ xương khô, gương mặt dữ tợn, da thịt chung quanh như bị hòa tan thiêu đốt. Nửa bên mặt mất đi da thịt con người, hốc mắt trống rỗng chỉ còn một đoàn hồng quang, cực kỳ giống chuông đồng.

Năng lượng khổng lồ dao động trên người Nguyên Tuấn Sách, làn sóng khí phập phồng không ổn định. Mỗi một lần phóng thích, cảm giác hơi thở của anh càng trở nên càng mạnh mẽ hơn.

Nguyên Tuấn Sách nhìn chằm chằm đám người nhỏ bé dưới chân, lệ khí âm lệ ăn mòn khắp người, giọng nói khàn khàn, ngữ khí lạnh băng, từng chữ như rít ra từ trong cổ họng, giống như u linh vang khắp không gian: “Các ngươi có phải đã quên, ta là do các ngươi chế tạo ra. Những chiêu thức các ngươi biết, ta cũng biết.”

Vừa dứt lời, một nửa âm dương đồ trên không trung huyền phù bị sụp đổ, nứt toác, xoáy nước trực tiếp hút toàn bộ Thái Cực Đồ của Tĩnh Đình vào. Tiếng sấm nổ mạnh, lỗ tai bị chấn động đến xuất hiện ảo thính, sét đánh xuống, lôi điện rực sáng, trực tiếp nện xuống chủ điện của đạo quán. Chủ điện lập tức nổ tung, mái ngói văng khắp nơi.

“Sư phụ!” Tùng Nhai niết linh phù, một vòng linh lực hộ thuẫn lập tức xuất hiện chung quanh anh ta. Vẻ mặt Tĩnh Đình vẫn điềm tĩnh, bình thản nhìn không trung, gương mặt già nua, khí thế suy bại, cứ như một giây sau ông sẽ ngã xuống, chết đi.

“Ngươi, đồ yêu nghiệt đáng chết! Hôm nay ngươi sẽ không thể ra khỏi nơi này!”

Vị phương trượng mặc áo tím đột nhiên tung người bay lên trời, dưới chân dẫm lên huyền phù, trong tay cầm trảm tà kiếm, hét lớn một tiếng, cả người phát ra làn sóng năng lượng, một cổ nhiệt khí nóng rực tản ra xung quanh lão, thanh kiếm bổ thẳng tới chỗ Nguyên Tuấn Sách!

Nguyên Tuấn Sách một tay ôm Hạnh Mính, lòng bàn tay lật úp, thanh thất tinh kiếm bị làn khói đen bao phủ bất ngờ xuất hiện trong lòng bàn tay anh. Xung quanh thân kiếm là ma khí hắc hồng lượn lờ, Nguyên Tuấn Sách nắm chặt thời cơ, đâm thẳng vào ngực vị phương trượng kia.

Vị phương trượng áo tím vẫn không nhúc nhích, hé miệng, khuôn mặt già nua với đầy các nếp nhăn ở cả đuôi mắt khóe miệng. Vẻ mặt lão ta thống khổ, cúi đầu nhìn xuống trước ngực.

Cùng lúc đó, lồng ngực Nguyên Tuấn Sách truyền đến một trận đau nhức như bị đao khoét. Anh dùng sức rút kiếm ra, đạp lên người lão đạo sĩ, hung hăng đạp lão ta rơi xuống mặt đất.

Lồng ngực lại xuất hiện cơn đau đớn quái dị như vừa rồi, giống như vừa nãy thanh kiếm kia cắm vào ngực anh vậy. Cảm giác đau đớn giống như nỗi đau bị lột da khi còn sống sờ sờ, làn da và máu thịt cùng bị rút ra.

Gân xanh giật giật trên trán, gương mặt đầu lâu tượng trưng cho yêu ma chập chờn, không ngừng biến thành mặt người rồi lại đổi về mặt yêu. Cảm giác đau đớn khiến Nguyên Tuấn Sách tỉnh táo lại hoàn toàn, thất tinh kiếm biến mất trong tay anh, Nguyên Tuấn Sách che ngực, nhìn Hạnh Mính trong lòng mình.

Lúc này anh hoàn toàn ý thức được, vừa rồi mình đã biến thành yêu ma chân chính, đánh mất lý trí, nếu không cơn đau đớn kia khiến anh tỉnh lại, vậy khoảng cách tới lúc anh đánh mất nhân tính cũng không còn xa.

Nguyên Tuấn Sách nhìn đáy giếng đen ngòm, sâu không thấy đáy, hơi thở của chướng yêu chú bên trong tràn ra khiến anh không vui.

Nguyên Tuấn Sách vươn tay, linh phù chứ chướng yêu chú vốn được dán kín đáy giếng bỗng bị tróc ra. Nguyên Tuấn Sách nắm chặt đống linh phù đó trong tay, nhiệt độ bỏng cháy thiêu đốt khiến yêu hồn trong ngực anh không ngừng làm loạn, trướng đau.

Một cánh tay Nguyên Tuấn Sách ôm chặt hai chân Hạnh Mính, cả người biến mất trong không trung.

Đám đạo sĩ đều cho rằng anh đã chạy đi, chuyện ngày hôm nay coi như kết thúc. Lại không ngờ được, lôi điện rậm rạp phủ kín không trung, trong khoảnh khắc ầm ầm nện xuống, toàn bộ núi Tu Duyên bị bao phủ bởi thiên lôi, khói mờ và lửa dần bốc lên, tiếng động long trời lở đất, bầu trời nứt toác, mang theo lực lượng hủy diệt thiên địa, điên cuồng oanh tạc, đỉnh núi bị sức mạnh khổng lồ bổ làm đôi, đạo quán thoáng chốc bị san thành bình địa.

Nguyên Tuấn Sách nhẹ nhàng đặt người thiếu nữ lên trên giường, động tác cẩn thận cực kỳ dịu dàng, chỉ sợ làm một sợi tóc của cô bị thương.

Cả người anh vẫn bị vây quanh bởi làn sương đen đỏ đậm, bản thân Nguyên Tuấn Sách cũng không thể khống chế lực lượng trong cơ thể, chỉ có thể nắm chặt chướng yêu chú trong tay, dùng đau đớn khiến bản thân tỉnh táo.

Nguyên Tuấn Sách gian nan rút tay ra khỏi lưng Hạnh Mính, một bàn tay đặt hờ trên ngực cô, yêu khí được tập trung lại, làn sương đen ngưng tụ thành một quả cầu, cưỡng ép hồn phách cô quay trở về cơ thể.

Mỗi khi Nguyên Tuấn Sách dùng yêu lực, chướng yêu chú trong lòng bàn tay sẽ nóng lên, cảm giác bỏng cháy truyền khắp người.

Mồ hôi chảy dọc theo thái dương xuống, đau đớn ăn mòn mọi giác quan, gân xanh lượn lờ trên trán, cơn đau thấm vào trong cơ thể.

Không thể từ bỏ thứ gây ra đau đớn, lại không có thứ gì giúp anh chuyển sự chú ý khỏi cơn đau, yêu thức không ngừng bị xé rách rồi được chữa lành, khiến anh khi thì thanh tỉnh, khi thì mất trí.

Ngón tay trắng bệch, các khớp xương nổi lên rõ ràng, tấm chăn cotton bị nắm chặt đến nhăn nhúm, đến tận khi một đoàn sương trắng hiện ra trước ngực Hạnh Mính. Nguyên Tuấn Sách phát lực, ấn hồn phách quay trở về trong cơ thể cô.

Trong nháy mắt, gân xanh uốn lượn bao phủ khắp gương mặt anh tuấn của Nguyên Tuấn Sách, lông mày nhíu chặt, gân xanh ngoằn ngoèo thô như rắn.

Mồ hôi lăn lộn qua lại giữa các đường gân xanh, từ chóp mũi chảy xuống, Nguyên Tuấn Sách thu lực, quỳ trên mặt đất, vùi đầu vào chăn, giơ tay lên ngực, móng tay sắc bén màu đen xuyên qua lớp áo khoác khiến nó thủng một lỗ, đâm thẳng vào phần da thịt trước ngực.

Nguyên Tuấn Sách cảm giác được sức mạnh trong cơ thể mình tiêu hao nhanh hơn bình thường, nhưng anh đã hợp làm một với yêu hồn hợp, không thể nào lại xảy ra hiện tượng này.

Khi thanh thất tinh kiếm cắm vào ngực lão già kia, Nguyên Tuấn Sách có thể cảm nhận một cách rõ ràng, yêu lực của anh trong nháy mắt giảm xuống. Tại sao lại như vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận