Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lúc nhất thời, Lục Thanh Hoài không thể ngăn cản gậy thịt của mình lần nữa trượt ra khỏi người Tống Miên, hắn hơi giật mình, nheo mắt nhìn người phụ nữ đang dang rộng hai chân, mái tóc đen nhánh rũ xuống trên vai ngồi ở đó, bờ vai trắng nõn bộ ngực non mềm đầy vết đỏ, váy xộc xệch quấn quanh eo, giữa hai chân đang tách ra đó là một vũng lầy lội, tinh dịch của hắn bắn vào bên trong đang không ngừng chảy ra ngoài, cánh hoa vốn là màu hồng và sạch sẽ bây giờ được bao phủ bởi chất lỏng nhớp nháp có mùi tanh, cả người trông thật đáng thương, sa đọa đến cùng cực.
“Bảo bối, em có muốn khẩu giao cho anh không?” Lục Thanh Hoài nhìn cô và đột nhiên hỏi một câu.
Tống Miên vừa kinh ngạc vừa sợ hãi ngẩng đầu lên, nhưng thứ đầu tiên cô nhìn thấy lại là một gậy thịt hung dữ bao quanh bởi những đường gân xanh và bao phủ bởi nước trong suốt, lỗ nhỏ trên đỉnh quy đầu màu đỏ sẫm hơi hếch lên, có chất lỏng trắng đục, toàn thân ẩm ướt bóng loáng, nhìn rất khiêu gợi.
“Không, em không muốn…” Tống Miên sợ hãi co rụt lại, hoàn toàn thu mình vào một góc.
“Không muốn thì đừng trốn.” Lục Thanh Hoài vẻ mặt bình tĩnh nhưng không còn nhẹ nhàng nữa, mà trực tiếp nắm lấy mắt cá chân của cô, kéo cô vào trong lòng, lật người cô lại, đổi phương hướng, quỳ rạp xuống đất, đối diện với chiếc gương: “Không phải anh đã nói với em rằng đừng trốn tránh anh rồi sao, sao em lại không nghe lời, sao em lại không ngoan một chút chứ?”
Vừa nói hắn vừa quỳ xuống sau lưng cô, kéo hai chân cô ra, dùng tư thế quỳ ngửa ra sau đâm mạnh vào hoa huyệt của cô.
Từ đầu đến cuối hắn vẫn ăn mặc chỉnh tề, chỉ có Tống Miên quần áo xộc xệch, bộ dạng rất thảm hại. Cô bị kích thích bởi cảnh mình bị hắn đâm, còn nửa người dưới của hắn thì tự ý lăng nhục cô trong gương, nước mắt cô không ngừng rơi, đầu gục xuống trong tuyệt vọng, cơ thể cô bị va chạm đến mức thậm chí không thể quỳ được, đầu gối của cô cũng không thể chống đỡ nổi mà muốn nằm rạp xuống đất.
Cô không biết tại sao hắn lại đột nhiên nổi điên, liên tiếp đâm mạnh vào người cô, khiến cô muốn tan xương nát thịt, cô không muốn chịu đựng nữa nên quay đầu lại giải thích với hắn: “Ư ư…em không có trốn… chỉ là chân của em mềm nhũn không thể đứng được nữa thôi…”
Lục Thanh Hoài vẫn im lặng di chuyển, nhưng động tác của hắn đã chậm lại.
Thực ra nước mắt của Tống Miên chính là liều thuốc kích dục tốt nhất của hắn, sẽ khiến cho gậy thịt của hắn cương cứng hơn và ham muốn tình dục của hắn càng mạnh mẽ hơn, nhưng mà bây giờ hắn đã mất đi suy nghĩ đó, đêm nay tâm trạng của hắn không được tốt lắm, từ khi Mạnh Viễn đi gặp cha mẹ Tống Miên, sau đó lại nhìn thấy Tống Miên ngồi xổm ở trong góc mà khóc thảm thiết.
Nhìn thấy bộ dạng của Tống Miên như vậy, tâm trạng của hắn vô cùng tồi tệ, vô cùng cáu kỉnh. Cũng không phải vì hắn áy náy, chỉ là Tống Miên vẫn không có tiến bộ, kỳ vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều, cô đối với những người kia vẫn còn ôm hy vọng.
Nhận ra điều này khiến cho hắn muốn phá hủy tất cả, hắn không muốn làm phao cứu sinh khi cô sắp chết đuối, hắn chỉ muốn làm người yêu của cô, hắn muốn cô toàn tâm toàn ý mà yêu hắn.
Trong một khoảnh khắc, hắn muốn nhốt Tống Miên vào lồng, cắt đứt mọi thứ có thể khiến cô quan tâm và những thứ khiến cô buồn, nhưng mà cô đang khóc, Miên Miên của hắn đang khóc.
Giờ phút này, nước mắt của cô không phải là loại sợ hãi khi làm tình mà có, cô chịu ấm ức rồi, thật sự chịu ấm ức rồi.
Tại sao hắn không thể dịu dàng hơn? Tại sao hắn không thể thương xót cô nhiều hơn?
Cô không có gì hết, thực sự không có gì hết.
Lục Thanh Hoài dừng lại, nắm lấy cằm của cô, dùng môi của mình bịt chặt môi cô lại, nếm thử nước mắt của cô và ôm cô càng chặt hơn và hôn cô càng mãnh liệt hơn nữa.
Sau khi bị hắn hôn mãnh liệt như vậy, không hiểu vì sao Tống Miên lại cảm nhận được là hắn đang muốn xoa dịu vết thương của cô, dịu dàng an ủi cô, trong lòng cô vô cùng chua xót, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Lục Thanh Hoài lật người cô lại, bế cô từ dưới đất vào trong phòng, đặt cô lên chiếc giường mềm mại, vặn đèn mờ hơi sáng lên, lột sạch quần áo của cô ra, trần truồng nằm dưới người hắn.
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, dỗ dành cô thả lỏng thân thể ra: “Đừng sợ, anh sẽ nhẹ nhàng.”
Tống Miên rơm rớm nước mắt gật đầu, chủ động vòng tay qua cổ hắn.
Lục Thanh Hoài nhẹ nhàng tách hai chân cô ra, cọ xát gậy thịt lên xuống trên âm vật ẩm ướt của cô, đút vào âm hộ non nớt của cô
Tống Miên thở hổn hển, làm tình nhẹ nhàng, cuối cùng toàn thân của cô cũng được thả lỏng.
Lục Thanh Hoài đâm rất sâu nhưng động tác chậm rãi nhẹ nhàng, Tống Miên không còn cảm thấy đau nữa, dần dần quen với độ sâu của hắn.
Thân gậy thịt to dài bị thịt huyệt quấn lấy, đầu nấm ở phía trên bị cái miệng nhỏ nhắn của cổ tử cung cắn mút, hắn kiềm chế không dùng thêm lực.
Tống Miên cảm nhận được sự kiềm chế cùng sự dịu dàng của hắn, nên cô chủ động áp sát cơ thể mềm mại ấm áp vào ngực hắn, ngực cô cọ sát vào ngực hắn, bộ ngực bầu bĩnh mềm mại bị ép đến bằng phẳng.
Có lẽ là bởi vì hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, mà lần này cô vô cùng ngoan ngoãn, giống như một con mèo nhỏ dính ở trên người hắn, dụi dụi vào mặt hắn.
Lục Thanh Hoài biết cô mệt mỏi và thiếu cảm giác an toàn, cho nên cũng giống như trước đây, khi hắn biểu hiện một chút dịu dàng, cô sẽ bám lấy hắn, cầu xin sự yêu thương che chở của hắn dành cho cô.
Cô thực sự quá yếu đuối, chỉ một chút đả kích đã khiến cô suy sụp.
Tống Miên đang tự hỏi phải chăng mình bị bệnh hay không, mà lại bắt đầu nhớ Lục Thanh Hoài của trước đây.
Cô chưa bao giờ quên đi những nỗi đau Lục Thanh Hoài đã gây ra, nhưng cô vẫn không thể không nhớ đến A Nghiên của trước đây đã từng dịu dàng và yêu thương cô đến dường nào, cho dù bị lừa gạt, tất cả những tổn thương đều đến từ hắn, nhưng hạnh phúc lúc đó là thật, cô còn nghĩ nếu mình đoán trước được tương lai, dự đoán được sau này sẽ xảy ra chuyện gì, liệu cô có tình nguyện châm ngòi nổ đó hay không?
Đầu đau như muốn nổ tung, thân thể càng ngày càng nóng, ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ, Tống Miên mơ màng nghĩ mình đã chán ghét thế giới này như thế nào, thật sự rất chán ghét.
Lục Thanh Hoài dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt đang trào ra từ khóe mắt cô, đổi tư thế nằm trên lưng cô, cánh tay vòng qua eo cô, áp bụng cô vào đũng quần mình, sau đó nhấc bổng một chân của cô lên và đưa gậy thịt đi từ phía sau vào trong.
Tống Miên cảm thấy môi hắn dán vào tai và gáy cô, dịu dàng hôn cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, trong bầu không khí yên tĩnh mơ hồ cô nghe hắn khẽ gọi tên cô.
Tống Miên trả lời hắn một tiếng, nhưng hắn lại tiếp tục gọi cô, Tống Miên không trả lời thì hắn vẫn tiếp tục gọi, Tống Miên lấy lại tinh thần để trả lời lại.
“Miên Miên.”
“Hả.”
“Miên Miên, em có yêu anh không?” Lục Thanh Hoài nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô.
“Yêu anh.” Giọng nói nhỏ của cô rất nhỏ, nhỏ đến mức hắn gần như không nghe thấy.
“Yêu nhiều bao nhiêu?” Lục Thanh Hoài ôm chặt lấy cô, thấp giọng hỏi.
Yêu đến mức nào sao?
Yêu đến mức nào, hắn không biết sao?
Tống Miên nhắm mắt lại, lông mi khẽ run, hắn biết tất cả nhưng vẫn muốn hỏi cô, hắn đã nắm chắc câu trả lời, nhưng hắn vẫn bắt cô phải thẳng thắn mà trả lời hắn.
Hắn không cho phép sự tồn tại của xấu hổ và hèn nhát, hắn thực sự quá kiêu ngạo.
Tống Miên lấy mu bàn tay che mắt, nhỏ giọng nói: “Em rất yêu anh.”
“Em yêu anh như vậy, vậy em lấy anh được không?” Lục Thanh Hoài hôn nhẹ lên cổ cô, rồi hỏi.
Cô im lặng hồi lâu, Lục Thanh Hoài không tức giận cũng không mất kiên nhẫn, nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu cô, vuốt ve những ngón tay mềm mại của cô, dịu dàng kiên nhẫn hỏi thêm một lần nữa: “Miên Miên, em lấy anh chứ?”
Tống Miên áp vào ngực hắn, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim hắn, giống như đồng hồ quả lắc hay là đồng hồ đếm ngược, cô đếm thầm, cuối cùng cũng không biết đếm được bao nhiêu, cuối cùng cô ở trong vòng tay hắn mà xoay người lại hôn lên môi hắn.
Lục Thanh Hoài không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô.
Môi của Tống Miên rời khỏi môi hắn, cô ôm sau đầu hắn áp vào trán hắn, dụi dụi vào gò má hắn với cảm giác ỷ lại.
Cô nói: “A Nghiên, anh phải đối xử tốt với em một chút, phải đối xử tốt với em.”
Lục Thanh Hoài vẫn không nói, nụ hôn dịu dàng chính là câu trả lời của hắn, nụ hôn rơi xuống trán, mắt, môi.
Giống như một chiếc lông vũ rơi vào trong lòng, vô cùng nhẹ nhàng.
Hắn biết rằng tất cả những điều này cuối cùng đã được giải quyết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận