Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đều nói đàn bà trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn, tôi thì thấy nói mặt trời trở mặt so với đàn bà càng nhanh hơn thì mới đúng.

Một giây trước ánh nắng vẫn còn chiếu khắp nơi, một giây sau lập tức đã mây đen giăng đầy, càng khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi chính là, nó không hề rơi xuống từng hạt li ti như lúc bắt đầu mà là một chốc đã toàn những hạt nước to làm da thịt có chút đau nhẹ, vì thế, không đến mấy phút sau, tôi cùng Hàn Lỗi đã thành công biến thành con chuột lột.

Không phải là ông mặt trời bị bà trăng cự tuyệt nên chào hỏi không có đã rơi lệ ầm ầm đấy chứ?!

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, một người bình thường khi gặp mưa to sẽ theo bản năng rất bình thường là đi tìm chỗ trú, nhưng là có những người yêu mưa thì sẽ tiếp tục tiêu sái bước chậm trong mưa.

Tôi vốn không phải là một kẻ như vậy, song tôi lại đi cùng với một người có bệnh như thế, vì vậy mới làm ra cái chuyện cũng bệnh theo, đó chính là tản bộ về nhà mình dưới cơn mưa như trút nước.

Vì thế, suốt đoạn đường chỉ có những câu hội thoại như sau:

“Anh tại sao không mang theo xe chứ?”

“Ấy chết, anh cố ý!”

“Vậy tại sao không mang theo cây dù?”

“Ấy chết, anh quên mất!”

“Vậy anh tại sao không nhắc em mang theo?”

“Ấy chết, anh quên không nhắc em sao?”

“Vậy tại sao chúng ta không trú mưa chứ?”

“Ấy chết, chẳng lẽ em không cảm thấy như thế này khá là lãng mạn sao?”

“…”

Tôi có thể đánh người ngay bây giờ không???

=.=|||

Đến lúc hai người chúng tôi một thân chật vật về được đến nhà, dưới cái nhìn soi mói của chú An bảo vệ, hai người cố gắng thong dong bình tĩnh tiến tới tháng máy, muốn về nhà thật nhanh để tắm rửa ngâm nước nóng, hy vọng sẽ không cảm mạo là tốt rồi.

Tôi đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, cởi y phục xuống sau đó trước tiên mở vòi nước để gội đầu, rồi ngâm mình vào bồn tắm đầy nước và bọt xà phòng.

Đang nhắm mắt dưỡng thần, tôi bỗng nhiên nghe thấy âm thanh cửa phòng bị mở ra, vừa mở mắt, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt xấu xa của Hàn Lỗi đang thò ra cạnh đó.

Đầu tóc anh vẫn còn ướt, thân dưới được bao quanh bởi một cái khăn tắm rộng rãi, rất rõ ràng anh đã dội vòi sen ở nhà tắm bên trong phòng ngủ rồi.

“Em nhớ là mình đã khóa cửa rồi.” Tôi lành lạnh nói.

“Ha ha, nhưng mà cưng ơi em đã quên rồi sao, anh là chủ nhân của cái nhà này cơ mà.”

Được rồi, kẻ có tên trên hợp đồng mua nhà này là anh, kẻ thiết kế cái nhà này cũng là anh, nên kẻ thắng cũng đương nhiên là anh.

“Vậy bây giờ anh là có ý gì?”

“Rất rõ ràng a, tất nhiên là tắm bọt cùng em rồi.” Dứt lời, anh vừa đi tới chỗ tôi vừa cởi khăn tắm quanh hông mình ra.

Theo động tác trêu chọc của anh, tôi vội giơ hai tay lên che mắt, kêu to: “Muốn chết, anh đây là mong em bị đau mắt hột sao!”

Hàn Lỗi bật cười, nghĩa vô phản cố* ngồi vào trong bồn tắm.

(*nghĩa vô phản cố : Làm việc nghĩa không chùn bước.)

Nước trong bồn tắm bởi vì sự gia nhập của anh mà tràn ra bên ngoài, không gian trong bồn cũng theo đó mà trở nên nhỏ hẹp hơn.

“Anh không cảm thấy hai người cùng tắm quá chật chội sao?” Tôi đưa ánh mắt liếc nhìn cố định tại gương mặt tuấn tú của anh, hoàn toàn không dám nhìn loạn thêm, đặc biệt là phần ở dưới nước, chỉ sợ sẽ phải nhìn thấy thứ không nên nhìn mà thôi.

“Có sao? Anh không cảm thấy a, ngược lại anh thấy tư thế này còn rất tình cảm nữa cơ!” Hàn Lỗi cười vô cùng rực rỡ trả lời tôi.

Quả nhiên là tư thế rất đáng yêu, bởi vì sự gia nhập của anh, tôi chỉ có thể dựa lưng vào thành bồn tắm, đầu gối bị buộc cong lên để ở chính giữa, mà Hàn Lỗi thì mở ra hai chân, giống như trước co đầu gối lên tựa vào bên trong bồn tắm.

Giờ phút này tôi cảm thấy thật may mắn vì mình đã lựa chọn một loại sữa tắm có thể tạo ra nhiều bọt, mặc dù cứ như ẩn như hiện trong nước nhưng ít nhất sẽ không lộ hết vốn liếng ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận