Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Do buồn ngủ nên giọng nói cô ngày càng nhỏ.

Chu Quân Ngôn cũng không có ý buông chân cô ra, anh nghe thấy hơi thở Cố Nhan dần dần đều đặn.

Cô đã ngủ thϊế͙p͙ đi.

Chu Quân Ngôn rũ mắt, hôn nhẹ lên tóc người đang nằm trong lòng mình.

74

Cuối mùa xuân ngày một tháng năm năm sau, Chu Quân Ngôn có năm ngày nghỉ phép bèn lên kế hoạch cho một chuyến du lịch nước ngoài cùng Cố Nhan.

Vốn là sẽ tới đảo Bali, cuối cùng hai người lại dừng chân tại Châu Âu. Điểm đến thứ nhất là Barcelona – Tây Ban Nha. Lúc hai người xuống máy bay đã là nửa đêm, tốn thêm ít thời gian bắt xe đến khách sạn.

Mắt Cố Nhan không mở nổi, tựa đầu vào cánh tay Chu Quân Ngôn. Sau khi anh nhận phòng xong, Cố Nhan được anh ôm đi tắm rửa.

Cô tháo khăn tắm, định bò lên giường đi ngủ, Chu Quân Ngôn cau mày, giữ cô đứng vững một bên.

Cô nhìn anh lấy ra mấy vật dụng từ hành lý mang theo: vỏ gối, vỏ chăn, drap giường…

Cố Nhan biết anh có bệnh thích sạch sẽ, nhưng cô không ngờ bệnh tình lại có vẻ nghiêm trọng tới mức này.

Ai cứu cô với…

Nước mắt lưng tròng, Cố Nhan nhịn không được nói: “Anh đúng thật là máy móc…!”

Gần đây cô bắt đầu thích xem phim truyền hình Đài Loan, lâu lâu lại thốt ra vài câu đậm chất giọng Đài Loan.

Chu Quân Ngôn không cần nhìn cũng biết là cô đang nói anh.

Nếu không phải tại cô la làng nói là dị ứng, giày vò anh đòi thay cũ bằng mới thì anh đã sớm không thèm để ý đến cô.

“Nếu ngại vậy thì em đừng nằm.”

Anh sửa soạn xong cái gối thứ hai, không biểu cảm nhìn cô sau đó lên giường.

Cố Nhan đã sớm quen thói miệng nói một đằng nghĩ một nẻo của anh, nhấc một góc chăn ra, nằm úp sấp trêи người anh, một tay còn vỗ nhẹ ngay chỗ giữa hai chân anh.

“Đêm nay em rất mệt, không thể thỏa mãn anh được, anh không để bụng đó chứ?”

Rốt cuộc là ai thỏa mãn ai? Chu Quân Ngôn đau đầu nắm chặt tay cô, đặt trêи ngực mình.

“Ừ, đừng khách khí, mệt thì nghỉ đi.”

Cố Nhan chợt nhớ tới một chuyện, ngẩng đầu khỏi ngực anh, dặn Chu Quân Ngôn đặt báo thức lúc sáu giờ, cô muốn đến bãi biển La Barceloneta để ngắm mặt trời mọc.

Chu Quân Ngôn không đồng ý, đặt điện thoại lên chiếc tủ đầu giường, không có phản ứng. Anh ôm cả người cô vào lòng, giọng nói mệt mỏi vang lên: “Em dậy không được đâu, ngoan, đi ngủ đi nào.”

Một câu nói của anh kϊƈɦ thích ý chí phản kháng trong lòng Cố Nhan: “Em dậy được, lúc đầu theo đuổi anh, ngày nào em cũng dậy sớm hết.”

Chu Quân Ngôn vỗ nhẹ sau lưng cô, không thèm để ý mà cự tuyệt hoàn toàn.

“Ừ, đừng nói mê sảng nữa.”

“Không muốn, em muốn ngắm mặt trời mọc với anh.”

Chu Quân Ngôn không biết tại sao Cố Nhan lại có chấp niệm với việc mặt trời mọc hay lặn ở mỗi điểm đến như vậy, anh không nhìn ra có gì khác nhau, không hiểu sao cô cứ làm như ngắm mãi không đủ.

Nhưng anh cũng không làm gì được, Cố Nhan hay bám người, cuối cùng anh chỉ có thể lạnh lùng đứng dậy, hẹn báo thức đúng sáu giờ.

Nhìn thời gian hẹn cách bây giờ chưa tới bốn tiếng, Chu Quân Ngôn thật sự không còn lời nào để nói.

“Đừng làm vẻ mặt đó, em chắc chắn sẽ dậy được, hứa luôn.”

Cố Nhan thơm cằm anh một cái, không còn gánh nặng gì cả, cuộn mình nằm trong ngực Chu Quân Ngôn, ngáp một cái, nói không ra hơi: “Ngủ ngon, ôm em nhanh nào.”

Chu Quân Ngôn tắt đèn, nghe lời nhắm mắt lại, ôm chặt người đang quấn lấy mình trong lòng.

Dĩ nhiên Chu Quân Ngôn rất hiểu rõ Cố Nhan.

Anh nghe thấy chuông báo lập tức thức dậy, còn cô nằm bên cạnh vẫn giống như thường ngày, dường như chẳng nghe thấy gì.

Chu Quân Ngôn không bật đèn, động tác nhẹ nhàng gỡ bàn tay và hai chân đang quấn lấy người anh của cô, sau đó xuống giường rửa mặt trước. Thay quần áo xong xuôi, Cố Nhan vẫn còn đang ngủ, tư thế nằm không thay đổi.

Chu Quân Ngôn thở dài, cúi xuống vỗ vỗ mặt cô.

“Cố Nhan.”

Cố Nhan lảm nhảm hai tiếng.

Chu Quân Ngôn thấp giọng: “Em đã nói là không ngủ nuớng rồi mà.”

Cố Nhan nhắm mắt, lại lắc đầu.

Chu Quân Ngôn không thể làm gì khác, đành ngồi xuống nhưng anh vẫn thấy mừng vì ít ra cô chưa bao giờ cau có khi bị đánh thức.

Mấy người ở phòng làm việc lúc liên hoan thường than phiền rằng vợ chồng bọn họ đang không mấy vui vẻ, có thể chỉ vì chuyện thức dậy mà cãi nhau. Chu Quân Ngôn không thuộc phe bọn họ, bởi vì ở nhà anh có một người dù bị đánh thức, đầu tiên là mở to mắt ra, nhìn thấy anh lập tức cười ngây ngô, sau đó hôn anh. Nhưng sau khi hôn xong thì lại lăn ra ngủ tiếp.

“Không muốn đâu, em buồn ngủ quá, cho em ngủ thêm xíu nữa thôi, chỉ mười phút .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận